Physical Address
304 North Cardinal St.
Dorchester Center, MA 02124
Physical Address
304 North Cardinal St.
Dorchester Center, MA 02124

Tôi năm nay 35 tuổi, ở chung với chồng và bố chồng trong một căn nhà ba tầng vùng ven thành phố. Mẹ chồng mất sớm, bố chồng dọn về sống cùng để tiện chăm sóc. Ông đã 74 tuổi, từng bị tai biến nhẹ, trí nhớ đôi lúc lẫn, nhưng vẫn tự sinh hoạt được. Bác sĩ khuyên gia đình nên có người quan sát ông thường xuyên.
Vì công việc bận rộn, hai tháng trước gia đình tôi thuê một người giúp việc ở lại. Cô ấy khoảng 50 tuổi, hiền lành, từng làm điều dưỡng trong viện dưỡng lão. Từ ngày vào làm, cô chăm bố chồng tôi rất chu đáo: pha trà, xoa bóp, dìu ông đi lại, nhắc thuốc đúng giờ.
Tôi biết ơn lắm. Nhưng sâu trong lòng vẫn có chút khó tả — cảm giác bản năng của một người phụ nữ khi trong nhà xuất hiện thêm một phụ nữ khác, dù hơn mình nhiều tuổi. Chỉ là cảm giác thoáng qua khi thấy bố chồng và cô ấy cười nói ngoài hiên… chứ tôi không hề nghĩ được đến đêm “kinh hồn” hôm ấy.
Hôm đó gần 1 giờ sáng, tôi dậy đi uống nước. Khi đến gần phòng bố, cửa mở hé. Tôi gọi nhỏ không ai đáp. Bước vào thì… giường trống.
Tôi lạnh buốt người.
Tôi lập tức chạy khắp nhà:
Tầng một — không.
Tầng hai — không.
Sân sau — vắng.
Tôi càng đi càng run. Tôi từng nghe chuyện người già đi lạc trong đêm và ngã ở những nơi không ai biết. Ý nghĩ đó khiến lòng bàn tay tôi đổ mồ hôi.
Tôi lao lên tầng ba.
Đèn hành lang sáng lên.
Và tôi khựng lại trước cửa phòng người giúp việc.
Đèn trong phòng… đang bật.
Giờ này lẽ ra cô đã ngủ.
Một suy nghĩ thoáng qua, nhỏ nhưng sắc như gai:
“Bố… đang ở trong đó sao?”
Tôi hít sâu, đẩy cửa.
Căn phòng sáng vàng.
Bố chồng đang ngồi trên giường.
Người giúp việc đứng cạnh, một tay đỡ lưng ông.
Cả hai cùng giật mình nhìn tôi.
Không khí như đặc lại.
Tôi nghẹn giọng:
— “Sao bố lại ở đây?”
Bố cúi mặt.
Cô giúp việc cũng hơi lúng túng.
Đầu tôi quay cuồng với hàng loạt suy nghĩ tệ hại mà chính tôi cũng xấu hổ.
Cuối cùng cô nhẹ nhàng nói:
— “Không phải như chị nghĩ đâu…”
Tôi nuốt nước bọt, cố giữ bình tĩnh:
— “Vậy chuyện gì xảy ra?”
Cô kể:
— “Nửa đêm em nghe tiếng bố khụy ngoài hành lang. Bố nói ngực đau và khó thở nhưng sợ làm phiền hai anh chị. Em đỡ bố vào phòng em vì gần nhất để tránh ông ngã. Em đo huyết áp, thấp nên giữ bố lại nghỉ.”
Cô chỉ tay vào bàn:
Máy đo huyết áp vẫn còn mở.
Một cốc nước gừng còn ấm.
Chai dầu nhỏ.
Tất cả đều là dấu hiệu của một người đang chăm cho một ông cụ bệnh — không phải điều tôi lo sợ.
Bố chồng tôi nói nhỏ như sợ làm phiền cả không khí:
— “Bố… ngại gọi con. Bố sợ làm phiền.”
Chỉ một câu thôi, tôi cắn môi đến đau rát.
Tôi đã nghĩ xấu.
Tôi đã nhìn cô bằng con mắt nghi ngờ.
Tôi đã hiểu sai người luôn đối xử với gia đình tôi bằng tấm lòng.
Tôi đỡ bố về phòng. Người giúp việc đi sau, bước nhẹ, không trách, không biện minh.
Cô chỉ làm đúng việc của mình.
Sáng hôm sau, tôi xuống bếp. Cô đang gọt rau, nắng nghiêng chiếu lên đôi tay nhanh nhẹn.
Tôi đứng đó và nói:
— “Tối qua… tôi xin lỗi.”
Cô ngẩng lên, giật mình:
— “Chị ơi, em đâu giận.”
Tôi nhìn cô, thật lòng:
— “Tôi đã nghĩ sai cho cô.”
Cô cười hiền:
— “Người già mà chị. Ai chăm lâu rồi cũng thương như người nhà. Em chỉ muốn bố ổn thôi.”
Tôi thấy mắt mình cay xè.
Mỗi sáng hỏi thăm ông, tối ngồi uống trà cùng ông. Chỉ vài phút mỗi ngày, nhưng ông vui như trẻ nhỏ.
Tôi mua máy đo huyết áp dễ dùng, đặt chuông cạnh giường, dặn ông chỉ cần gọi.
Tôi sắp lại phòng, tăng thêm lương, xem cô như một người thân.
Nhiều chiều, tôi nhìn thấy bố và cô đi bộ dưới sân. Bố cười nhẹ, còn cô chậm rãi nói chuyện. Bình yên đến lạ thường.
Tối đó, tôi học được một điều:
Người già, điều họ sợ nhất không phải bệnh tật, mà là sợ phiền con cháu.
Và người giúp việc — đôi khi chính là người âm thầm gánh vác những điều chúng ta không nhìn thấy.
Nếu đêm ấy cô không nghe tiếng động…
Nếu cô ấy không kịp dìu bố…
Tôi không dám tưởng tượng điều gì sẽ xảy ra.
Giờ nghĩ lại, tôi vẫn thấy biết ơn vì mình đã không đánh mất một người tốt — chỉ vì giây phút hồ nghi ngu ngốc.