Physical Address
304 North Cardinal St.
Dorchester Center, MA 02124
Mẹ tôi mất vào cuối năm, sau ba tháng chống chọi với bệnh tim. Bà vốn hiền lành, cả đời tảo tần nên đám tang rất đông. Họ hàng, làng xóm, đồng nghiệp cũ… ai cũng đến viếng với sự tiếc thương thật lòng.
Chỉ có một người khiến mọi người ngạc nhiên khi xuất hiện: chồng tôi – Hùng.
Anh ta đứng ở cuối sân, tay đút túi quần, mặt lạnh băng. Suốt năm năm kết hôn, anh chưa từng hỏi mẹ tôi một câu. Khi bà nằm viện, anh thậm chí còn buông đúng một câu vô cảm:
“Thời buổi này ai mà chả bệnh. Thuê người chăm là được.”
Tôi đã quen với sự vô tâm ấy. Nhưng hôm nay nhìn cảnh anh đứng giữa đám tang của người từng chăm tôi từ nhỏ, tôi thấy mình… lạc lõng như người xa lạ.
Tối hôm đó, khi khách đã về bớt, Hùng gọi tôi vào buồng, giọng không buồn hạ thấp:
— “Em đưa anh xem giấy tờ nhà và sổ tiết kiệm của mẹ.”
Tôi đứng sững:
— “Đang tang mẹ, anh hỏi chuyện đó… để làm gì?”
Hùng ngả người lên ghế, nhếch mép:
— “Mẹ em để lại cho chúng ta thì anh phải xem. Vợ chồng thì tài sản là chung.”
Rồi anh rút từ túi ra tờ giấy đăng ký kết hôn:
— “Giấy này xác nhận quan hệ vợ chồng hợp pháp. Tài sản thừa kế trong hôn nhân—anh cũng có phần.”
Tôi còn chưa kịp phản ứng thì anh nói thêm câu khiến tôi lạnh sống lưng:
— “Nghe bảo mẹ em có hơn 20 tỷ. Anh không ngu gì để mình em giữ.”
Tôi không kiềm được, tát anh.
Hùng chỉ cười nhạt:
— “Đến lúc mở di chúc, anh sẽ lấy phần của anh.”
Tim tôi thắt lại. Tôi chưa bao giờ thấy con người thật của anh rõ ràng đến thế.
Ngày hôm sau, tôi vào phòng mẹ để dọn lại đồ đạc. Tủ của mẹ luôn khóa, tôi tìm được chìa trong chiếc khăn lụa bà thường để dưới gối.
Khi mở tủ, một phong bì vàng rơi xuống. Trên đó là dòng chữ quen thuộc của mẹ:
“Dành cho con – mở sau khi mẹ mất. Mang theo đến buổi công bố di chúc.”
Tôi cầm phong bì mà tay run bần bật. Bấy lâu nay, mẹ hay nhìn tôi rồi thở dài. Có lẽ, bà đã biết tôi giấu rất nhiều nỗi buồn trong lòng.
Tôi chưa dám mở. Tôi chỉ biết: mẹ chưa bao giờ làm điều gì mà không có lý do.
Ba hôm sau, tại văn phòng công chứng, họ hàng bên ngoại có mặt đông đủ. Hùng thì ngồi sát luật sư, mặt đầy tự tin như đã thấy trước phần “tài sản” mình sắp được nhận.
Luật sư mở tài liệu:
— “Tài sản của bà Lài gồm:
• 3 mảnh đất trị giá khoảng 18 tỷ
• Tiền tiết kiệm 2,4 tỷ
• Một số tài sản nhỏ khác.”
Họ hàng gật gù, còn Hùng thì ngả người tự mãn.
Nhưng luật sư đọc tiếp:
— “Bà Lài lập di chúc để lại toàn bộ cho con gái – chị An.”
Cả phòng im phăng phắc.
Hùng bật dậy:
— “Tôi là chồng hợp pháp! Tài sản vợ thì chồng có phần! Tôi được chia!”
Luật sư điềm tĩnh:
— “Anh có đọc Điều 6 trong di chúc chưa?”
Rồi ông đọc rõ từng chữ:
“Tài sản này được hình thành trước khi con gái tôi kết hôn.”
Hùng tím mặt:
— “Không liên quan! Tôi vẫn được hưởng!”
Luật sư lắc đầu:
— “Không. Đây là tài sản riêng theo luật. Anh không có quyền tranh.”
Hùng nghiến răng:
— “Vậy ít nhất tôi được sống trong căn nhà đó!”
Luật sư đáp:
— “Còn một điều nữa… liên quan trực tiếp đến anh.”
Cả phòng lại nín thở.
Luật sư đưa tôi phong bì giống hệt cái tôi tìm thấy. Tôi mở ra, tay run run.
Mẹ viết:
“Con gái của mẹ,
Nếu con đọc được lá thư này, nghĩa là mẹ không còn nữa.
Mẹ biết con khổ trong cuộc hôn nhân này.”
Nước mắt tôi trào ra.
Luật sư tiếp tục đọc:
“Mẹ thấy con nhẫn nhịn, thấy con khóc lén.
Con từng nói: ‘Mẹ ơi, con sợ ly hôn vì con sợ tay trắng.’
Mẹ dành nửa đời gom góp, để con không phải nghèo và sợ như mẹ ngày xưa.”
Tôi nghẹn lại. Tôi không ngờ mẹ nhìn thấy hết.
“Tài sản này là cho riêng con.
Không người đàn ông nào được lấy một đồng từ nỗi đau của con.”
Hùng đập bàn:
— “Bà ấy cố tình loại tôi! Vô hiệu!”
Luật sư mỉm cười:
— “Vẫn còn một tài liệu nữa.”
Ông lấy một tập hồ sơ:
— “Đây là đơn ly thân chị An nộp cách đây 8 tháng.”
Tôi chết lặng. Đó là hồ sơ tôi chuẩn bị nhưng chưa dám nộp vì sợ mẹ buồn.
Luật sư nói:
— “Mẹ chị đã đến nộp thay, với lời nhắn: ‘Nếu con tôi không đủ dũng cảm rời đi, hãy trao đơn này khi tôi mất.’”
Tôi ôm mặt bật khóc.
Tưởng đã hết, luật sư tiếp tục:
— “Anh Hùng, còn chuyện này.”
Ông cầm tờ đăng ký kết hôn Hùng đem theo.
— “Anh có biết đây là mẫu dấu… không đúng thời điểm đăng ký không?”
Hùng tái mặt:
— “Ý ông là…?”
— “Tờ này không phải bản gốc và không có giá trị pháp lý.”
Họ hàng ồ lên. Tôi sững sờ. Tôi từng để anh ta giữ giấy kết hôn. Không ai biết anh đã làm gì với nó.
Luật sư nói tiếp:
— “Bản gốc vẫn ở cơ quan, và họ xác nhận chị An đã từng xin bản sao – thời điểm chị chuẩn bị hồ sơ ly hôn.”
Tim tôi nhói lên. Mẹ tôi đã lo sẵn mọi đường cho tôi… ngay cả khi tôi chần chừ.
Hùng đập bàn rồi bỏ khỏi phòng họp trong tức giận và hoảng loạn. Không còn tờ giấy nào để anh ta bám vào nữa.
Khi phòng đã vắng người, luật sư nói:
— “Mẹ chị là người chuẩn bị rất kỹ. Bà ấy không chỉ bảo vệ tài sản, mà còn bảo vệ con đường rời khỏi cuộc hôn nhân khiến chị đau khổ.”
Tối hôm đó, tôi về nhà mở lại lá thư của mẹ.
Dòng cuối cùng khiến tôi khóc không thành tiếng:
“Con đừng ở lại vì sợ nghèo.
Mẹ đã nghèo cả đời rồi.
Con phải sống cuộc đời con xứng đáng có.”
Tôi đặt thư lên bàn thờ mẹ, chắp tay, nói bằng giọng bình yên nhưng mạnh mẽ:
— “Mẹ ơi, con sẽ bước ra. Con sẽ sống đúng như mẹ muốn.”
Ngoài hiên, gió thổi nhẹ qua, như một bàn tay quen thuộc vuốt lên mái tóc tôi.
Tôi biết… mẹ đang mỉm cười.





