BỐ VỢ VƯỢT 500 KM MANG QUÀ NOEL LÊN CHO CHÁU – CON RỂ THÀNH PHỐ CHÊ BẨN, NÉM VÀO THÙNG RÁC RỒI ĐUỔI KHÉO ÔNG VỀ

BỐ VỢ VƯỢT 500 KM MANG QUÀ NOEL LÊN CHO CHÁU – CON RỂ THÀNH PHỐ CHÊ BẨN, NÉM VÀO THÙNG RÁC RỒI ĐUỔI KHÉO ÔNG VỀ

Hà Nội những ngày cuối năm rét cắt da. Không khí Giáng sinh len lỏi khắp các con phố, đèn trang trí nhấp nháy trước những cửa hàng sang trọng. Trong căn hộ chung cư cao cấp tầng 15, Minh cau có nhìn đồng hồ khi tiếng chuông cửa vang lên dồn dập đúng giờ nghỉ trưa.

Cửa mở.

Trước mặt Minh là ông Hùng – bố vợ. Người đàn ông gầy gò, khuôn mặt sạm nắng, mặc chiếc áo khoác bộ đội đã sờn vai, chân đi đôi dép nhựa cũ. Trên vai ông là chiếc bao tải dứa màu xanh, căng phồng, lấm lem bùn đất – thứ quá lạc lõng giữa hành lang bóng loáng mùi nước lau sàn.

“Chào anh Minh. Bố lên thăm vợ chồng con với thằng Bi. Ngoài quê rét quá, bố bắt mấy con gà, mang ít gạo nếp mới…”
Ông cười hiền, hàm răng ám khói thuốc lộ ra chân chất.

Minh nhăn mặt, lùi lại theo phản xạ như sợ thứ gì đó bẩn thỉu bám vào bộ quần áo hàng hiệu:
“Bố lên sao không báo trước? Bao tải bẩn thế kia, đừng mang vào nhà. Để ngoài cửa!”

Lan nghe tiếng bố chạy ra, mừng rỡ:
“Bố lên mà không gọi con ra đón! Bố vào nhà đi, ngoài này lạnh lắm.”

Cô vừa cúi xuống xách bao thì Minh gạt tay:
“Em định làm hỏng sàn gỗ nhập khẩu à? Để ngoài hành lang, lát tính.”

Nụ cười trên môi ông Hùng tắt ngấm. Ông lặng lẽ đặt bao tải vào góc, phủi phủi bụi quần rồi mới dám bước vào. Từ túi áo ngực, ông rút ra chiếc mũ ông già Noel bằng nhung đỏ rẻ tiền và vài món đồ chơi nhựa sặc sỡ.

“Bi đâu rồi con? Ông mua mũ Noel cho cháu…”

Thằng bé vừa chạy ra đã bị Minh quát gắt:
“Bi! Về phòng ngay. Đồ nhựa không rõ nguồn gốc, độc hại hết!”

Đứa trẻ sợ hãi quay đi. Ông Hùng đứng sững giữa phòng khách sang trọng, tay siết chặt chiếc mũ đỏ như níu lấy chút tự trọng cuối cùng.

Bữa cơm trưa nặng nề. Minh vừa ăn vừa bấm điện thoại, buông những câu mỉa mai về “thực phẩm bẩn”, “người nhà quê thiếu ý thức”. Ông Hùng nuốt từng miếng cơm mà cổ họng nghẹn đắng.

Ăn xong, ông xin về ngay.
“Ở quê còn đàn lợn, mẹ mày đau lưng. Bố về chuyến chiều cho kịp.”

Lan dúi tiền xe, ông gạt đi. Trước khi bước vào thang máy, ông nhìn con gái, thở dài, không nói thêm lời nào.

Cửa vừa khép, Minh đeo găng tay nilon, xách bao tải lên đầy ghê tởm:
“Vứt hết đi. Để đây hàng xóm cười cho.”

Chiếc bao tải bị ném thẳng vào thùng rác tầng hầm.

Một tiếng sau, điện thoại Lan đổ chuông. Giọng ông Hùng run run:
“À… cái bao bố để lại ấy. Ngoài gạo gà, ở đáy bao có bọc vải cũ. Trong đó là 10 cây vàng… bố mẹ bán mảnh vườn, dành cho các con đổi nhà…”

Minh bật dậy. Mặt tái mét. 10 cây vàng. Trong chính cái bao anh vừa ném vào rác.

Anh lao đi như kẻ mất trí. Nhưng mọi thứ đã quá muộn. Xe rác vừa rời bãi tập kết.

Minh khuỵu xuống nền bê tông lạnh ngắt. Không phải vì thương bố vợ. Mà vì tiếc của. Nhưng cùng lúc đó, một nỗi nhục nhã tát thẳng vào lòng anh: chính tay anh đã vứt bỏ tấm lòng của cha mẹ vợ, chỉ vì thói khinh người và sĩ diện rẻ tiền.

Giá như anh đừng chê bẩn.
Giá như anh cúi xuống mở chiếc bao ấy.
Giá như anh biết tôn trọng người bố quê mùa kia một lần.

Nhưng trên đời này, đắt nhất chính là hai chữ: “giá như”.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *