Về phần tôi, khi ra khỏi trại an dưỡng, bác Lợi vỗ vai: – Phen, cậu không chỉ sửa nhà đâu. Cậu sửa lại ký ức cho một gia đình đó.

Về phần tôi, khi ra khỏi trại an dưỡng, bác Lợi vỗ vai:
– Phen, cậu không chỉ sửa nhà đâu. Cậu sửa lại ký ức cho một gia đình đó.

Tôi tên Phen, sống ở Thủ Đức. Sau khi cưới, tôi và vợ – Hạnh – dự tính sửa lại căn nhà cấp 4 cũ do cha mẹ để lại để chuẩn bị đón con đầu lòng. Tháng ba nóng như rang, công việc lại dồn dập, nhưng bụi bặm không tốt cho phụ nữ mang thai nên tôi đành tranh thủ sửa ngay.

1. Bức tường cũ và bí mật nằm bên trong

Hôm đó, tôi đang đục tường phòng ngủ thì cái búa chạm phải một thứ “cộp” rất lạ. Không phải gạch. Không phải gỗ. Mềm nhưng rất chắc.

Tò mò, tôi moi ra thì thấy một bọc vải đen được cột dây thừng cũ.

Trong sân chỉ có mình tôi. Không khí tự nhiên lạnh đi.

Tôi đem ra trước hiên mở ra. Bên trong là:

  • Một hộp gỗ nhỏ ngả màu

  • Một tấm khăn len xanh rêu

  • Một thẻ bài quân đội

  • Một bức thư gói trong giấy dầu

Trên thư viết:

“Gửi Lan – vợ anh. Nếu em đọc lá thư này, nghĩa là anh không còn cơ hội trở về.”

Tôi nổi gai toàn thân.

2. Lá thư từ chiến trường

Tôi mở thư. Nét chữ run nhưng đẹp, của một người từng đi qua chiến tranh.

Trong thư, người tên Phúc xin lỗi vì không thể về, dặn vợ còn trẻ thì hãy đi bước nữa, và nói rằng tấm khăn len Lan đan đã theo anh suốt hành trình. Nhẫn cưới anh gửi lại để căn nhà giữ giúp.

Đọc xong, tôi nghẹn họng. Cảm giác như vừa chạm vào nỗi đau mấy chục năm trước.

Hạnh nghe xong thì rơm rớm:

– Mình phải tìm người tên Lan. Người ta chờ cả đời rồi sao?

Tôi gật đầu, dù biết tìm một người tên Lan chẳng khác nào mò kim đáy bể.

3. Dấu vết duy nhất

Trong hộp có mảnh giấy nhỏ:
“Ấp Bình Nhơn – năm 1972.”

Tôi tức tốc chạy về Bình Nhơn tìm dì Ba – người cùng thời ông nội. Dì suy nghĩ rất lâu rồi nói:

– Hồi đó có vợ chồng cô Lan – chú Phúc. Chú đi chiến trường rồi mất tin luôn. Cô Lan chờ bốn chục năm, rồi mất cách đây hơn 10 năm.

Tôi hụt hẫng.

Nhưng dì nói thêm:

– Con gái cô ấy còn, tên Mai. Nhà cách đây 3 cây số.

Tôi lại có hy vọng.

4. Gặp người con chưa từng biết mặt cha

Nhà chị Mai nằm bên bờ rạch. Tôi đưa chiếc hộp. Vừa nhìn, chị sững lại, hai tay run bần bật.

– Đây… là của ba tôi?

Chị bật khóc.

– Ba tôi đi lúc tôi còn trong bụng mẹ. Mẹ tôi cả đời chỉ chờ ba. Không biết ba để lại thứ này… mẹ tôi chắc thanh thản rồi.

Chị xin giữ hộp để lập bàn thờ cho cha. Tôi đồng ý. Tưởng rằng chuyện đến đây là hết.

Nhưng không.

5. Sự thật bất ngờ

Ba ngày sau, tổ trưởng cựu chiến binh – bác Lợi – gọi tôi.

Ông đưa cho tôi một cuốn sổ ghi tên các chiến sĩ năm 1972.

Tên Phúc không nằm trong danh sách tử trận.
Không mất tích.
Cũng không trở về.

Ông Lợi nói:

– Chúng tôi từng nghe tin anh Phúc được người dân cứu, sống sót nhưng… mất trí nhớ. Tìm hoài không ra.

Tôi rùng mình.

Một đồng đội cũ của bác Lợi nhớ ra:
Tây Ninh có một ông lão sống trong trại an dưỡng hơn 20 năm, không ký ức, chỉ nhớ một cái tên: Lan.

Bác Lợi nói:

– Phen, cậu thử lên đó xem. Biết đâu trời thương.

6. Người đàn ông quên cả đời, chỉ nhớ một người

Tôi cùng Hạnh và hai bác hội cựu chiến binh lên Tây Ninh.

Ông lão “Phúc” đang ngồi viết thơ. Những câu chữ run rẩy:

“Lan ơi… tôi lại nhớ người…”

Tôi cảm giác như tim thắt lại.

Bác Lợi hỏi:

– Đồng chí Phúc, nhận ra tôi không?

Ông lắc đầu.

Tôi đặt hộp kỷ vật lên bàn.

Ông nhìn. Tay ông run. Ông mở hộp.

Nhìn nhẫn cưới.
Nhìn khăn len.
Nhìn thẻ bài.

Rồi ông bật khóc:

– Lan… khăn này Lan đan cho tôi… ấm lắm…

Đúng khoảnh khắc ấy, ký ức trong ông tuôn trào ào ạt.

7. Nỗi đau cuối cùng

Chúng tôi báo cho chị Mai. Chị chạy lên ngay.

Vừa thấy ông, chị òa khóc:

– Ba! Con là Mai đây!

Ông nhìn chị rất lâu.

Rồi lắc đầu:

– Xin lỗi… tôi không nhớ… mặt cô lạ quá…

Chị Mai ngã quỵ, khóc không thành tiếng. Bác sĩ kết luận:
Trí nhớ ông chỉ hồi về đoạn có vợ.
Ký ức về đứa con chưa kịp gặp… mất hoàn toàn.

Một bi kịch nhẹ nhàng mà đau thấu tim.

8. Nhưng vẫn là một cái kết đầy nhân văn

Chiều đó, chị Mai ngồi cạnh ông, lau mặt cho ông:

– Ba không nhớ con cũng được. Con nhớ ba là đủ.

Ông nắm tay chị:

– Cho tôi thời gian… biết đâu tôi nhớ lại…

Chị Mai mỉm cười giữa nước mắt:

– Con sẽ lên thăm ba mỗi tuần.

Trong căn phòng nhỏ, không ai nói thêm lời nào. Nhưng sự ấm áp thì lan ra nhẹ nhàng như nắng chiều.

9. Lời bác Lợi

Khi tôi ra khỏi trại, bác Lợi vỗ vai:

– Phen, cậu không chỉ sửa nhà đâu. Cậu sửa lại ký ức cho một gia đình đó.

Tôi cười:

– Con chỉ tình cờ đập trúng tường thôi bác.

– Không. Có những chuyện… trời chọn đúng người.

Tối đó về nhà, Hạnh ôm tôi nói:

– Mai mốt con mình nghe chuyện này chắc tự hào lắm.

Tôi xoa bụng vợ:

– Mong nó đừng lớn lên rồi phá tường như ba nó.

Hạnh cười, véo tôi một cái.

Đêm đó, nhìn trần nhà, tôi nghĩ:

Có những bức tường chứa cả một đời người.
Đập một bức tường, đôi khi mở ra một cuộc đoàn tụ muộn màng nhưng đẹp như một phép màu.

HẾT.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *