Tôi vừa kéo tấm chăn lên thì bà đột nhiên bật cười. Một nụ cười méo mó vì liệt, nhưng sắc lạnh đến gai người.

Tôi vừa kéo tấm chăn lên thì bà đột nhiên bật cười.
Một nụ cười méo mó vì liệt, nhưng sắc lạnh đến gai người.

“Đừng có diễn nữa. Cô tưởng tôi không biết à? Cô nhắm vào ba căn nhà của tôi chứ gì.”

Tôi tên Mai, 32 tuổi, nhân viên kế toán trong công ty xây dựng.
Chồng tôi – Hùng – là kỹ sư, đi công tác dài ngày như cơm bữa.
Từ ngày ba anh mất, mẹ chồng – bà Liên, 71 tuổi – dọn về sống cùng chúng tôi. Một năm sau bà bị ngã cầu thang, liệt nửa người. Toàn bộ việc chăm sóc… dồn hết lên vai tôi.

Ai từng chăm một người bệnh liệt đều hiểu:
đó không chỉ là nhọc nhằn, mà là sự bào mòn – sức lực, thời gian, kiên nhẫn… Và đôi khi, cả lòng tốt.


1. LỜI BUỘC TỘI GIỮA ĐÊM MƯA

Hôm đó trời mưa phùn, mùi thuốc sát khuẩn hòa với mùi khai nồng nặc trong phòng. Tôi thay tã, lau từng vết loét cho bà như mọi ngày.

Tôi vừa kéo chăn lên thì bà bật cười – nụ cười ghê rợn hơn là vui.

“Bổn phận? Hahaha… Cô tưởng tôi ngu sao?”

Dưới ánh đèn vàng nhợt nhạt, đôi mắt bà long lên, nhìn tôi như một kẻ rình tài sản.

Những đêm thức trắng, những bữa súp tôi bón từng muỗng…
Hóa ra trong mắt bà chỉ là diễn kịch?

Tôi khựng lại, tim nghẹn như ai bóp.

Không kìm được, tôi đặt mạnh cái tã xuống sàn.
Nước bẩn văng loang mép drap – một vệt nhục nhằn không thể xóa.

Tôi đứng dậy, giọng run nhưng dứt:

“Mẹ nghĩ vậy… con không còn gì để nói. Con mệt rồi.”

Tôi xách túi, rời khỏi căn phòng đặc mùi bệnh tật và cay nghiệt.

Tôi về nhà mẹ đẻ.


2. BA NGÀY TĨNH LẶNG ĐẾN BẤT THƯỜNG

Hùng đi công tác, sóng yếu, chỉ nhắn vài chữ. Nhà chồng im như đá chìm đáy nước.

Tôi tự nhủ:
“Mình nghỉ vài hôm, bà còn dì Ba thỉnh thoảng qua phụ.”

Nhưng đến ngày thứ ba, linh cảm cứ cào cấu trong ngực.

Rồi Hùng gọi.

Giọng anh đứt từng đoạn:

“Mai! Em ở đâu? Em biết mẹ đang… cấp cứu không?!”

Tôi choáng váng.

Anh nói như hét qua hơi thở hụt:

“Anh về nhà thì thấy mẹ nằm dưới giường… nửa người trong nước phân. Bà tụt huyết áp, mất nước nặng, suýt sốc nhiễm trùng!”

Tôi run như bị rút sạch máu.

“Còn… dì Ba?”

“Dì nói tưởng em vẫn chăm. Ba ngày… mẹ chỉ uống nước cầm hơi…”

Điện thoại tuột khỏi tay tôi.
Tôi không muốn bà chịu điều tồi tệ như vậy – dù bà từng mắng nhiếc tôi đến tê dại.


3. NGƯỜI ĐÀN BÀ TRÊN GIƯỜNG BỆNH

Ở bệnh viện, Hùng nhìn tôi như một người xa lạ.

“Em bỏ mặc mẹ anh. Một người liệt nửa người! Em nghĩ bà tự lo nổi ba ngày à?”

Anh không gào thét.
Nhưng câu nào cũng như một cái tát.

Trong phòng cấp cứu, bà Liên nằm im, hai tay gầy như que củi. Đôi mắt nhắm nghiền, mi bạc run rẩy.

Nhìn bà, tôi thấy đau nhiều hơn giận.

Có những người ta ghét… nhưng ta không nỡ bỏ mặc.


4. SỰ THẬT NẰM TRONG NÃO BỘ, KHÔNG PHẢI TRONG TIM

Khi bà tỉnh lại một chút, bác sĩ mời chúng tôi vào.

“Bà cụ có dấu hiệu sa sút trí tuệ thể Lewy,” ông nói.
“Hoang tưởng, nghi ngờ vô cớ, thay đổi tính khí – đều là triệu chứng.”

Tôi chết lặng.

Từng mảnh ghép bỗng khớp lại:
những lần bà hỏi đi hỏi lại, những lúc bà bảo có người lạ trong nhà, những câu nói độc địa…

Không phải do bà.
Là do bệnh.

Cả bầu trời như đổ sập lên đầu tôi.


5. LÁ THƯ TRONG NGĂN TỦ GỖ

Một buổi chiều, khi Hùng về nhà tắm rửa, tôi ngồi cạnh bà.
Bà mở mắt, nhìn tôi với ánh nhìn hiền một cách lạ lùng.

“Mai… là con hả?”

“Dạ, con đây mẹ.”

“Mẹ xin lỗi… hôm đó mẹ nói bậy… mẹ không muốn vậy…”

Bà run run chỉ vào tủ gỗ:

“Trong đó… mẹ để giấy tờ. Một cái mẹ sang tên… cho con rồi…”

Tôi mở tủ.

Bên trong là xấp giấy tờ và một phong thư cũ.

Dòng chữ run run:

“Mai, mẹ tặng con căn nhà 12A như lời cảm ơn. Con xứng đáng.”

Tôi òa khóc.

Hóa ra bà muốn cho từ lâu.
Hóa ra lời buộc tội hôm đó chỉ là tiếng hét của trí óc bệnh tật.


6. NGƯỜI ĐÀN ÔNG Ở GIỮA HAI LÀN ĐẠN

Khi đọc thư, Hùng ngồi bệt xuống, ôm đầu.

“Anh xin lỗi… Anh không ở bên em. Anh để em chịu hết…”

Tôi ôm anh, nhẹ như gió:

“Mọi chuyện qua rồi.”

Anh lắc đầu:

“Từ nay anh sẽ về nhà nhiều hơn. Mẹ… và cả em… anh không để ai một mình nữa.”


7. LẦN TỈNH TÁO CUỐI CÙNG

Hai tuần sau, bà trở nặng.

Khi bà nắm tay tôi – tay lạnh đến buốt tim – bà thì thầm:

“Mai… cảm ơn con…”

Tôi nghẹn lời:

“Tụi con biết hết rồi… mẹ yên tâm.”

Bà mỉm cười.
Nụ cười không còn nghi hoặc, không còn sợ hãi.

Và rồi bà rời đi.


8. SAU LỄ TANG

Hùng đưa lại giấy tờ nhà:

“Mẹ muốn em giữ.”

Tôi lắc đầu:

“Em không cần. Nhưng mẹ đã cho chúng ta một bài học.”

“Bài học gì?” anh hỏi.

Rít nhang cuối cùng quẩn quanh trong không khí.

“Rằng đôi khi, điều ta tin là thật… chỉ là vết nứt của nỗi sợ. Và ta làm tổn thương nhau vì những vết nứt đó.”

Cuối cùng, chúng tôi quyết định bán căn nhà, lập quỹ từ thiện mang tên bà Liên – giúp bệnh nhân sa sút trí tuệ không còn người thân chăm sóc.


9. KHÉP LẠI

Tôi nhớ nụ cười cuối cùng của bà.

Không còn nghi hoặc.
Không còn hoang tưởng.
Chỉ còn sự bình yên của một người mẹ được tha thứ.

Và tôi hiểu —

Tôi không chỉ thay tã cho mẹ chồng.
Tôi đã vá lại một trái tim bị bệnh tật giày vò… để nó được yên nghỉ trong giây phút cuối đời.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *