TỐI NÀO MẸ CHỒNG CŨNG PHA MỘT LY SỮA ẤM RỒI ĐỨNG NHÌN TÔI UỐNG HẾT, ĐẾN NGÀY TÔI BÁO TIN CÓ THAI, CHỒNG QUỲ XUỐNG THÚ NHẬN SỰ THẬT KINH HOÀNG


TỐI NÀO MẸ CHỒNG CŨNG PHA MỘT LY SỮA ẤM RỒI ĐỨNG NHÌN TÔI UỐNG HẾT, ĐẾN NGÀY TÔI BÁO TIN CÓ THAI, CHỒNG QUỲ XUỐNG THÚ NHẬN SỰ THẬT KINH HOÀNG

Ở thị trấn Tân Phong – nơi nhỏ bé nhưng luôn phảng phất mùi lúa và tiếng loa truyền thanh mỗi sáng – tôi bắt đầu cuộc sống làm dâu sau khi cưới Minh. Chúng tôi quen nhau ở công ty xây dựng Hưng Phát. Minh dịu dàng, ít nói nhưng rất chân thành.

Ngày cưới diễn ra ấm cúng. Tôi từng tin mình sẽ bước vào cuộc sống hôn nhân yên ả. Nhưng chỉ một tuần sau, tôi bắt đầu cảm thấy có điều gì đó không bình thường.

CỐC SỮA KỲ LẠ MỖI ĐÊM

Tối nào mẹ chồng – bà Hòa – cũng gõ cửa phòng nhẹ nhàng, mang theo một cốc sữa ấm:

– “Con uống đi cho dễ ngủ. Nhà mới lúc nào cũng bỡ ngỡ.”

Ban đầu tôi cảm động vì sự quan tâm ấy. Đêm nào mẹ cũng đứng nhìn tôi uống hết rồi mới yên tâm khép cửa.

Nhưng ba tháng trôi qua, tôi bắt đầu nhận ra những điều bất thường: mỗi lần uống sữa xong, tôi lập tức rơi vào trạng thái ngủ sâu đến mức không nhớ mình đã nằm xuống khi nào. Đầu óc mơ màng, cơ thể uể oải, như thể bị ai đánh thuốc.

Tôi hỏi Minh:

– “Anh thấy dạo này em ngủ lạ không?”

Minh chỉ cười gượng:

– “Em được mẹ chăm nên ngủ ngon hơn thôi.”

Nụ cười đó… gượng đến mức khiến tôi bất an.

TIN VUI – VÀ GƯƠNG MẶT TÁI MET CỦA CHỒNG

Một buổi sáng đầu tháng sáu, que thử hai vạch khiến tim tôi đập dồn dập. Tôi bước ra khỏi nhà vệ sinh, run rẩy:

– “Anh… em có bầu rồi…”

Mẹ chồng hét lên mừng rỡ, ôm tôi thật chặt. Bà vừa khóc vừa cảm ơn trời đất.

Nhưng Minh…
Anh đứng lặng. Mặt trắng bệch. Bàn tay run nhẹ.

– “Thật… thật sao?” – anh hỏi mà như nghẹn lại.

Anh không vui mừng, mà là… sợ hãi.

Tối hôm đó, mẹ chồng lại mang cốc sữa quen thuộc. Nhưng Minh đột ngột đứng dậy:

– “Mẹ không cần pha nữa.”

Giọng anh cứng đến lạ, khiến mẹ chồng cau mày.

Tôi vẫn nhận cốc sữa vì ngại từ chối. Nhưng tối hôm ấy, kỳ lạ thay… tôi không ngủ sâu như mọi ngày. Như thể liều lượng trong sữa đã thay đổi.

Minh nằm cạnh, xoay trở liên tục. Đến nửa đêm, anh bất ngờ nắm tay tôi, giọng run rẩy:

– “Em… cho anh xin lỗi. Anh xin lỗi tất cả.”

Tôi hoảng:

– “Anh làm sao vậy?”

Minh bỗng quỳ xuống sàn, ôm lấy tay tôi:

– “Anh… không thể làm cha. Anh bị vô sinh. Ba năm trước tai nạn công trình khiến anh mất khả năng có con. Cả nhà biết… chỉ em là không.”

Tôi chết lặng.

– “Vậy đứa bé…?”

Minh bật khóc:

– “Là của Hải.”

Tôi như sét đánh ngang tai.

Hải – anh trai song sinh của Minh. Hai người giống nhau đến mức nhiều lần tôi còn nhầm khi mới quen.

Tôi lắp bắp, mặt trắng bệch:

– “Không… anh đừng nói bậy…”

Minh ôm đầu:

– “Mẹ pha thuốc ngủ vào sữa. Ba tháng qua… em đều bị Hải… thay anh làm nghĩa vụ. Anh sai rồi. Anh không có can đảm ngăn lại. Anh sợ em bỏ anh…”

Trái tim tôi như bị xé vụn.

SÁNG HÔM SAU – SỰ THẬT BỊ LỘ

Minh dắt tôi xuống phòng khách. Mẹ chồng đang uống trà.

– “Mẹ, con không che giấu vợ nữa.” – Minh nói, giọng đầy run rẩy.

Bà Hòa nhìn tôi. Gương mặt bà già đi mấy tuổi chỉ sau một đêm.

Rồi bà thở dài:

– “Mẹ xin lỗi. Tất cả là do mẹ. Mẹ sợ dòng họ tuyệt tự, sợ Minh bị coi thường. Mẹ muốn có cháu để gia đình yên ổn… mẹ không nghĩ được xa hơn…”

Tôi nghẹn:

– “Còn con? Mẹ xem con là cái gì mà có thể ép con uống thuốc rồi để người khác…?”

Bà bật khóc:

– “Mẹ biết mình sai. Nhưng mẹ sợ… sợ mất con, mất cháu…”

Lúc ấy, Hải cũng đứng ngoài cửa. Mặt anh trắng bệch như tro tàn:

– “Chị… em xin lỗi. Em chỉ làm theo lời mẹ. Em không cố tình… Em biết mình có tội.”

Căn nhà vốn bình yên nay như sụp đổ.

QUYẾT ĐỊNH CỦA TÔI

Tôi cần ba ngày để suy nghĩ.

Cuối cùng tôi gọi cả nhà lại.

– “Con sẽ giữ đứa bé. Nó vô tội. Nhưng con cần thời gian. Và từ nay – không ai được vượt qua giới hạn của con một lần nào nữa.”

Tôi nhìn Minh:

– “Anh phải chăm con như con ruột. Không mặc cảm. Không phân biệt.”

Minh gật đầu, nước mắt rơi không dừng:

– “Anh thề.”

Tôi nhìn mẹ chồng:

– “Con chấp nhận ở lại, nhưng con cần sự tôn trọng. Không còn bí mật, không còn thuốc men.”

Bà Hòa quỳ xuống:

– “Mẹ hứa. Mẹ sẽ chuộc lỗi cả đời.”

Tôi đỡ bà dậy.

Rồi tôi nhìn Hải:

– “Kể từ giờ, anh chỉ là chú của đứa trẻ. Không hơn.”

Hải cúi đầu:

– “Em hiểu. Em sẽ không bao giờ vượt giới hạn nữa.”

9 THÁNG SAU – MỘT KẾT CỤC MỚI

Khi tiếng khóc của con vang trong phòng sinh, mọi nỗi đau bỗng tan biến.

Minh ôm con, tay run lên vì hạnh phúc.

– “Cảm ơn em… vì đã không bỏ anh.”

Mẹ chồng đứng ngoài cửa, tay lấm lem vì ôm quá chặt bịch tã, nhưng mặt rạng rỡ:

– “Cháu tôi đó! Cháu nội nhà này!”

Khi nhìn tôi, bà nghẹn:

– “Cảm ơn con… đã tha thứ.”

Tôi siết tay bà:

– “Chỉ cần mẹ thương cháu thật lòng là đủ.”

Hải đứng xa, không dám lại gần. Khi tôi gật nhẹ, anh bước tới, cúi đầu dịu dàng:

– “Chào con. Chú chúc con lớn lên mạnh khỏe.”

Và tôi biết:
Gia đình này, dù từng đi qua bóng tối, vẫn còn cơ hội bước vào ánh sáng.

MỘT NĂM SAU

Tôi nhìn Minh bế con chạy trong sân, ánh nắng rơi trên mái tóc anh. Anh cười tươi như chưa từng biết nỗi đau mang tên “vô sinh”.

Tôi biết mình đã chọn đúng.

Gia đình này từng vụn vỡ, nhưng đã hàn gắn. Câu chuyện từng đau đớn tột cùng, nhưng cuối cùng vẫn có hậu.

Và mỗi tối, khi mẹ chồng pha sữa cho cháu, tôi đứng cạnh, mỉm cười bình yên.

Cốc sữa ấy – ngày xưa là một bí mật kinh hoàng
Giờ là biểu tượng của sự chuộc lỗi… và tình thân được hàn gắn lại.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *