Physical Address
304 North Cardinal St.
Dorchester Center, MA 02124
Physical Address
304 North Cardinal St.
Dorchester Center, MA 02124

Tôi 25 tuổi cưới ông lão 70 tuổi để trả ơn – đêm động phòng, ông bật khóc và cầu xin tôi một điều khiến tôi chết lặng…
Tôi tên Nguyễn Thị An, 25 tuổi, sinh ra ở một xã nghèo ven sông. Ba tôi mất sớm vì tai nạn lao động, mẹ tôi mắc bệnh tim, quanh năm gắn liền với thuốc men và bệnh viện. Cuộc sống của hai mẹ con từng có lúc rơi xuống đáy tuyệt vọng.
Nếu không có ông Trần Văn Lâm, gia đình tôi có lẽ đã không trụ nổi.
Ông Lâm hơn tôi đúng bốn mươi lăm tuổi. Mười năm trước, khi mẹ tôi nguy kịch vì không có tiền mổ, chính ông là người đứng ra trả toàn bộ viện phí. Sau đó, ông xin cho tôi một công việc ở xưởng may, rồi âm thầm hỗ trợ để tôi học hết cao đẳng. Ông không ồn ào, không đòi hỏi, chỉ lặng lẽ giúp đỡ.
Ông sống một mình trong căn nhà cũ giữa thị trấn. Vợ mất sớm, con trai định cư nước ngoài, nhiều năm không về. Người ngoài nhìn vào thấy ông giàu có, nhưng tôi biết ông cô độc đến nhường nào.
Ngày ông ngỏ lời cưới tôi, cả xóm xôn xao.
Người nói tôi ham tiền.
Kẻ bảo tôi bán rẻ tuổi xuân.
Chỉ mình tôi hiểu, đó không phải là một cuộc hôn nhân vì tình yêu… mà là một món nợ ân tình không cách nào trả khác.
Ngày cưới diễn ra lặng lẽ. Không váy cưới cầu kỳ, không tiệc tùng linh đình. Tôi bước về nhà chồng trong ánh nhìn thương hại của nhiều người. Ông Lâm gầy gò trong bộ vest cũ, im lặng từ đầu đến cuối.
Đêm động phòng, căn phòng lạnh đến lạ.
Tôi ngồi cứng đờ trên mép giường, tay nắm chặt tà áo ngủ. Tim đập dồn dập, đầu óc trống rỗng. Tôi đã chuẩn bị tinh thần cho điều khó nói nhất của một cuộc hôn nhân mà tôi không hề mơ ước.
Nhưng rồi…
Ông Lâm không tiến lại gần.
Ông ngồi xuống mép giường đối diện tôi, lưng còng hơn thường ngày. Bàn tay run run. Và rồi, trước mặt tôi, ông bật khóc.
Tiếng khóc của một người đàn ông bảy mươi tuổi không ồn ào, không nức nở, mà nghẹn lại, đứt quãng, như thể đã bị dồn nén quá lâu.
Tôi hoảng hốt:
— Ông… ông sao vậy?
Ông đưa tay lau nước mắt, giọng run run:
— An à… ta xin lỗi con.
Tôi chết lặng.
Ông cúi đầu rất thấp:
— Ta ích kỷ quá. Ta biết con không yêu ta. Ta biết con lấy ta chỉ vì trả ơn. Nhưng ta sợ… sợ chết một mình quá.
Tôi nghẹn cổ họng, không nói được lời nào.
Ông hít một hơi thật sâu, rồi nói câu khiến tôi không bao giờ quên:
— Đêm nay… và cả sau này… ta chỉ xin con một điều thôi.
Tôi nhìn ông, tim như ngừng đập:
— Điều gì ạ…?
Ông ngẩng lên, đôi mắt đỏ hoe nhưng ánh nhìn vô cùng nghiêm túc:
— Con đừng coi ta là chồng.
— Hãy coi ta như một người cha… hoặc một người thân cuối đời.
Ông quay mặt đi:
— Ta không cần động phòng. Không cần con phải làm bất cứ điều gì trái với lòng mình. Chỉ cần khi ta còn sống, trong căn nhà này có tiếng người. Vậy là đủ rồi.
Tôi không kìm được nữa, nước mắt trào ra.
Đêm tân hôn ấy, chúng tôi nằm hai đầu giường, mỗi người quay một hướng. Không có đụng chạm, không có lời hứa hẹn. Chỉ có hai con người cô độc, mỗi người mang một nỗi đau riêng.
Những ngày sau đó, ông giữ đúng lời mình nói.
Ông chưa từng bước qua ranh giới.
Chưa từng ép buộc.
Chưa từng lớn tiếng.
Ông đối xử với tôi như con gái. Sáng để sẵn tiền chợ, tối hỏi tôi có mệt không. Khi mẹ tôi trở bệnh, chính ông là người đưa bà đi bệnh viện, chăm sóc không khác gì ruột thịt.
Ba năm sau, ông Lâm qua đời trong giấc ngủ.
Trong di chúc, ông để lại toàn bộ tài sản cho tôi, kèm theo một dòng chữ viết tay run rẩy:
“Cảm ơn con đã cho ta một mái nhà có hơi ấm trong những năm tháng cuối đời.
Ta nợ con… cả một kiếp người.”
Đến bây giờ, mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn tự hỏi…
Liệu đó có thật sự là một cuộc hôn nhân?
Hay chỉ là hai số phận nương tựa vào nhau để sống cho trọn phần người?