Thấy chị dâu mang bầu nấu cháo cá ăn một mình trong bếp, tôi nổi điên.

Thấy chị dâu mang bầu nấu cháo cá ăn một mình trong bếp, tôi nổi điên.

Suốt cả tuần nay trong nhà chỉ còn ít rau và đúng hai lạng thịt để dành cho cả gia đình. Thế mà chị dâu — người đang mang thai 3 tháng — lại tự ý mang con cá trắm hơn ký ra nấu cháo riêng cho mình.

Tôi bước vào bếp đúng lúc chị đang cúi người bẻ xương cá. Mùi thơm bốc lên, còn bụng tôi thì đói meo vì cả ngày đi làm chưa kịp ăn gì.

Tôi quát lớn:

“Chị làm cái gì đấy? Cá mẹ nấu để cả nhà ăn, chị lại ăn riêng một mình à?”

Chị dâu giật bắn, lúng túng nói:

“Bác sĩ dặn em phải ăn cá cho tốt cho thai, nên em…”

Nhưng tôi chẳng nghe nổi. Cả ngày bị sếp mắng, giờ về thấy cảnh này, tôi bực quá. Tôi bước tới, hất luôn nồi nước luộc cá xuống nền bếp.

Nước nóng bắn tung tóe, mùi cá tanh bốc lên khắp nơi. Chị dâu ôm bụng lùi lại, mặt tái nhợt.

Đúng lúc đó, cửa mở đánh “rầm”. Anh trai tôi về.

Tôi lập tức đứng thẳng dậy, nghĩ anh sẽ bênh tôi, hoặc ít nhất cũng trách chị dâu ích kỷ. Tôi còn lớn tiếng:

“Anh xem này! Vợ anh mang bầu mà ăn riêng, chẳng coi ai ra gì!”

Anh trai nhìn khắp bếp: vũng nước cá, nồi cháo đổ lê thê, rồi đến khuôn mặt trắng bệch của chị dâu. Không nói lời nào, anh bước đến gần tôi.

Tôi còn tưởng anh về phe mình.

Nhưng bất ngờ, anh vung tay tát mạnh vào vai tôi:

“Em làm cái gì vậy hả? Nó đang mang bầu! Bác sĩ bảo phải kiêng thịt đỏ, ăn cá để con phát triển. Em có biết từ sáng đến giờ nó chỉ ăn mỗi bát mì không? Con cá này anh mua riêng cho nó!”

Tôi đứng chết lặng.

“Em… em tưởng chị ấy ăn riêng, làm gì ai nói…”

Anh gằn giọng:

“Không nói vì em chẳng bao giờ quan tâm! Mẹ đưa tiền ăn cho em mà em tiêu gần hết. Vợ anh phải nhịn đấy!”

Tôi nghẹn họng, không biết phải nói gì.

Chị dâu nép sau lưng anh, giọng run run:

“Thôi anh… đừng mắng em ấy.”

Nhưng câu nói ấy chỉ khiến anh trai tức hơn. Anh quay sang tôi:

“Từ hôm nay, em không được tự tiện động vào đồ ăn trong nhà khi chưa hỏi. Nếu còn đối xử như vậy với người đang mang bầu, anh sẽ cho em ra ngoài ở riêng luôn!”

Tôi vừa tức, vừa xấu hổ, vừa hoang mang vì không ngờ mọi chuyện lại quay ngược như thế.

Nhưng cú sốc lớn nhất chưa phải ở đó.

Khi anh cúi xuống nhặt nồi cháo đổ dưới đất, anh vô tình nhìn thấy dưới tủ bếp có một tờ giấy gấp.

Chị dâu lập tức tái mặt, định lao tới giật lại, nhưng không kịp.

Anh trai mở tờ giấy ra.

Đó là kết quả siêu âm.

Dòng chữ in rõ ràng:
“Thai 7 tuần – cha: không xác định.”

Cả căn bếp lập tức chìm vào im lặng.

Tôi trợn tròn mắt.
Anh trai tôi đứng như hóa đá.
Còn chị dâu – khuôn mặt trắng bệt – môi run rẩy nhưng không thành lời.

Anh trai nhìn thẳng vào chị, giọng trầm khàn:

“Em… giải thích đi.”


Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *