TҺượпg Tá Sỉ NҺục Nữ Tướпg Trȇп Máү Baү — 1 Gιờ Sau, KҺιếп Cả Sự NgҺιệp 20 Năm Của Ôпg Sụp Đổ

TҺượпg Tá Sỉ NҺục Nữ Tướпg Trȇп Máү Baү — 1 Gιờ Sau, KҺιếп Cả Sự NgҺιệp 20 Năm Của Ôпg Sụp Đổ

TҺượпg Tá Sỉ NҺục Nữ Tướпg Trȇп Máү Baү — 1 Gιờ Sau, KҺιếп Cả Sự NgҺιệp 20 Năm Của Ôпg Sụp Đổ

Chuyến bay từ Hà Nội vào TP.HCM hôm đó gần như kín chỗ. Trời nhiều mây, máy bay rung nhẹ, khoang hạng thương gia vẫn giữ được sự yên tĩnh đặc trưng.

Người đàn ông ngồi ghế 3C là một thượng tá quân đội, khoảng ngoài 50 tuổi, dáng người đậm, bụng hơi phệ, quân phục chỉnh tề, trên ngực gắn đầy huân chương. Ông ta liên tục khoanh tay, gương mặt thể hiện rõ sự tự tin đến mức ngạo mạn.

Ghế 3D bên cạnh là một người phụ nữ trung niên, ăn mặc giản dị, vest màu xám nhạt, không quân hàm, không phù hiệu, mái tóc búi gọn gàng. Bà lên máy bay rất sớm, tự xếp hành lý, không gây chú ý.

Ngay khi ngồi xuống, thượng tá liếc sang, nhíu mày:

— Cô ngồi nhầm chỗ rồi.

Người phụ nữ bình thản:
— Vé của tôi là 3D.

Ông ta bật cười khẩy:
— Ghế này là hạng thương gia. Cô có chắc mua nổi không?

Một vài hành khách quay sang nhìn. Người phụ nữ không đáp, chỉ đưa vé ra cho tiếp viên đứng gần đó. Tiếp viên kiểm tra rồi gật đầu:

— Dạ đúng chỗ của chị ạ.

Thượng tá tỏ vẻ khó chịu. Ông ta chỉnh lại cầu vai, cố tình nói to hơn:

— Dạo này loạn thật. Ai cũng chen được vào hạng sang. Đúng là thời buổi, phụ nữ chỉ cần biết ăn mặc đàng hoàng là tưởng mình có địa vị.

Không khí chùng xuống. Người phụ nữ vẫn im lặng, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước.

Một lát sau, khi máy bay ổn định độ cao, tiếp viên phát nước. Người phụ nữ được hỏi trước. Bà nói khẽ:

— Cho tôi nước lọc, cảm ơn.

Thượng tá bật cười:
— Ngồi hạng thương gia mà uống nước lọc? Đúng là không quen sang.

Ông ta quay sang mấy người phía sau, hạ giọng nhưng vẫn đủ nghe:
— Tôi nói thật, phụ nữ mà không dựa hơi ai thì đừng mơ ngồi ngang hàng với đàn ông trong quân đội.

Lần này, người phụ nữ quay sang nhìn thẳng vào ông ta. Giọng bà không cao, nhưng rõ ràng:

— Ông vừa nói, là đại diện cho cá nhân ông, hay cho quân hàm ông đang đeo?

Thượng tá sững lại một giây, rồi cười lớn:
— Cô đang lên lớp tôi đấy à? Tôi là thượng tá, 20 năm trong quân ngũ. Cô là ai mà dạy tôi?

Người phụ nữ gật đầu nhẹ:
— Tôi chỉ hỏi cho rõ thôi.

Ông ta khoát tay:
— Đừng nói đạo lý với tôi. Phụ nữ thì nên biết vị trí của mình.

Không ai lên tiếng. Nhưng ánh mắt nhiều người bắt đầu khó chịu.

Khoảng 40 phút sau, tiếp viên trưởng bước ra thông báo chuẩn bị hạ cánh. Đồng thời, một người đàn ông mặc vest sẫm, đi cùng hai sĩ quan trẻ từ khoang sau tiến lên khoang thương gia.

Ông ta dừng lại trước ghế 3D, nghiêm người:

— Báo cáo đồng chí Trung tướng Nguyễn Thị Hạnh, Bộ Quốc phòng yêu cầu đồng chí xuống máy bay là họp ngay sau khi hạ cánh.

Cả khoang lặng đi như bị rút hết không khí.

Người phụ nữ đứng dậy, chỉnh lại áo vest, đáp ngắn gọn:
— Tôi rõ.

Bà quay sang thượng tá, ánh mắt bình thản đến lạnh lẽo:
— Chúc ông thượng lộ bình an.

Mặt thượng tá tái mét. Mồ hôi rịn ra sau gáy. Ông ta đứng bật dậy:

— Báo… báo cáo… tôi không biết…

Trung tướng Nguyễn Thị Hạnh không dừng lại, chỉ nói một câu vừa đủ nghe:
— Không biết, không có nghĩa là được phép xúc phạm.

Máy bay hạ cánh.

Một giờ sau, tại phòng họp nội bộ của Bộ, đoạn ghi âm từ hệ thống giám sát khoang thương gia được phát lại. Từng câu nói, từng tiếng cười khinh miệt vang lên rõ ràng.

Không ai cần tranh luận thêm.

Quyết định được đọc ngay trong buổi chiều hôm đó:

  • Cách chức, đình chỉ công tác
  • Mở hồ sơ xem xét kỷ luật toàn diện
  • Thu hồi quyền chỉ huy đơn vị

20 năm binh nghiệp, sụp đổ chỉ trong một giờ — không phải vì sai chuyên môn, mà vì coi thường con người.

Còn nữ trung tướng, bà vẫn tiếp tục chuyến công tác như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Với bà, quyền lực thật sự không nằm ở việc áp người khác xuống, mà ở chỗ không cần phải chứng minh mình cao hơn ai.

Nguồn: https://fleuri.info/19370/

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *