Physical Address
304 North Cardinal St.
Dorchester Center, MA 02124
Physical Address
304 North Cardinal St.
Dorchester Center, MA 02124

Sau một thời gian, bụng cô giúp việc bỗng to lên bất thường, trông như mang thai bảy tháng. Nghi ngờ nảy sinh, tôi quyết định lắp camera để làm rõ sự thật. Và điều phát hiện ra sau đó khiến tôi lặng người.
Ông Lưu, 75 tuổi, sống trong căn biệt thự cũ ở rìa thành phố. Từ ngày vợ mất, ông sống lặng lẽ một mình. Con gái duy nhất là chị Hạnh ở xa, chỉ thỉnh thoảng mới về thăm.
Thương cha tuổi già neo đơn, chị Hạnh thuê một người giúp việc trẻ tên Mai, mới hai mươi tuổi. Mai hiền lành, chăm chỉ, lại mồ côi cha mẹ từ nhỏ nên coi ông Lưu như người thân. Còn ông, sau nhiều năm cô độc, cũng thương cô gái ấy như cháu ruột.
Cuộc sống trong căn nhà cũ dần ấm áp hơn. Mai chăm sóc ông Lưu rất tận tình: nấu cháo, pha thuốc, dìu ông đi dạo mỗi chiều. Tiếng cười hiếm hoi bắt đầu xuất hiện sau những tháng ngày hiu quạnh.
Thế nhưng, sau gần nửa năm, trong một lần về thăm cha, chị Hạnh sững sờ khi thấy bụng Mai phình to bất thường, trông như đang mang thai.
Lời đồn bắt đầu lan ra trong xóm:
– Con bé giúp việc đó chắc có chuyện rồi…
– Mà trong nhà chỉ có mỗi ông Lưu…
Những lời xì xào khiến chị Hạnh hoang mang. Chị không tin cha mình làm điều trái đạo lý, nhưng hình ảnh trước mắt và dư luận xung quanh vẫn khiến lòng chị đầy nghi hoặc.
Một đêm, chị quyết định lắp camera ở phòng khách và hành lang – những khu vực sinh hoạt chung – chỉ mong tìm ra sự thật.
Ba ngày sau, khi xem lại đoạn ghi hình, chị Hạnh chết lặng.
Trong video, Mai không hề có hành vi nào sai trái. Mỗi đêm, cô lặng lẽ rời nhà với một chiếc túi đen lớn, trở về trong trạng thái mệt mỏi, mồ hôi đẫm người, ôm bụng đau đớn. Khi mở túi, bên trong là sữa, thuốc và những túi máu y tế.
Camera ghi lại cảnh Mai âm thầm truyền máu cho ông Lưu khi ông đang ngủ. Hóa ra, ông mắc bệnh máu hiếm, cần truyền định kỳ nhưng không còn nguồn phù hợp. Mai có cùng nhóm máu hiếm với ông và đã tự nguyện hiến máu nhiều tháng liền, giấu kín mọi người vì sợ bị ngăn cản. Việc truyền máu và dùng thuốc kéo dài khiến cơ thể cô suy nhược, bụng sưng to do tác dụng phụ.
Chị Hạnh bật khóc nức nở. Chị chạy vội vào phòng cha thì thấy Mai đã ngất lịm bên giường, người lạnh ngắt. Ông Lưu tỉnh dậy, giọng run run:
– Đừng trách con bé… bác sĩ nói nhóm máu của nó giống hệt cha. Cha chỉ xin nó giúp một lần, nào ngờ nó làm mãi đến kiệt sức…
Mai được đưa đi cấp cứu kịp thời và qua cơn nguy hiểm. Sau khi xuất viện, cô xin nghỉ việc vì ngại ngần, nhưng ông Lưu và chị Hạnh nhất quyết giữ lại.
– Từ nay, con không phải người giúp việc nữa, mà là người trong gia đình.
Mai òa khóc.
Từ đó, căn biệt thự cũ lại đầy ắp tiếng cười. Ông Lưu coi Mai như con, chị Hạnh xem cô như em gái. Mỗi khi ai đó nhắc đến chuyện “bụng to” ngày trước, họ chỉ lặng lẽ mỉm cười.
Ba năm sau, ông Lưu ra đi thanh thản. Trong di chúc, ông để lại căn nhà cho cả Hạnh và Mai, kèm theo một dòng chữ:
“Một người con mang dòng máu ta sinh ra, một người đã cho ta dòng máu để sống thêm những ngày cuối đời.”
Hôm tiễn ông, cả xóm đến đưa tang. Những người từng đồn đại năm xưa lặng lẽ thắp hương, nghẹn ngào nói:
– Hóa ra, thứ khiến người ta hiểu lầm lại chính là tình người.
Cuộc đời có những điều thoạt nhìn tưởng sai trái, nhưng khi sự thật được hé lộ, ta mới hiểu:
Không phải ruột thịt mới là gia đình, mà là những người sẵn sàng cho ta cả sự sống.