Sau cơn mưa lớn, hàng chục hình hài bất động theo dòng nước trôi về con suối đầu làng

Sau cơn mưa lớn, hàng chục hình hài bất động theo dòng nước trôi về con suối đầu làng

Sau một đêm mưa dữ dội chưa từng thấy, cả vùng quê vốn yên bình bỗng chốc chìm trong nỗi hoang mang.
Nước từ trên núi đổ về cuồn cuộn, cuốn theo đất đá, cành cây và đủ thứ hỗn loạn. Nhưng điều không ai ngờ tới là sáng sớm hôm sau, người dân làng Phong Khê lại phát hiện một cảnh tượng ám ảnh suốt đời.

Con suối nhỏ đầu làng, ngày thường chỉ róc rách hiền hòa, giờ đây sôi sục trong làn nước bùn đục ngầu.
Trên mặt suối, nhiều hình hài nằm bất động trôi lềnh bềnh, lẫn cả quần áo của trẻ nhỏ và người lớn. Tóc tai rối bời, tay chân co quắp theo dòng nước. Cả làng chết lặng.

Ông Năm Trác – người sống gần con suối nhất – là người đầu tiên phát hiện ra cảnh tượng ấy.
Khi ra bờ suối kiểm tra hoa màu sau mưa, ông bỗng thét lên một tiếng rồi quỵ xuống. Tiếng kêu thất thanh khiến cả làng ùa ra.

Không ai nói thành lời.
Có người run rẩy không đứng nổi, có người quay mặt đi vì quá sốc. Mọi người đếm được gần ba chục thân người, phần lớn đều là người lạ, không phải dân trong làng.

Tin tức lan nhanh.
Chính quyền địa phương lập tức phong tỏa khu vực, huy động lực lượng hỗ trợ và tiến hành xác minh. Qua điều tra ban đầu, họ xác định những nạn nhân này là cư dân bản Hạ – một bản nhỏ nằm sâu trong núi.

Do trận mưa lớn kéo dài suốt đêm, một quả đồi phía sau bản đã bất ngờ sạt xuống, vùi lấp nhà cửa và cuốn theo cả con người.
Không ai kịp trở tay. Dòng nước dữ cuốn phăng tất cả, rồi mang những gì còn sót lại trôi dạt về đầu làng Phong Khê như một lời báo tin nghiệt ngã của thiên nhiên.

Trong đám đông đứng lặng bên bờ suối hôm ấy có một bé gái khoảng tám tuổi.
Em mặc chiếc áo mưa ướt sũng, tay ôm chặt một con gấu bông đã cũ. Khi thấy một người phụ nữ trẻ trôi dạt vào gần bờ, em bật khóc nức nở:

– Mẹ ơi… dậy đi… đừng ngủ nữa…

Cả làng lặng đi.
Không ai biết em là ai, chỉ biết rằng từ hôm đó, em được bà Tư – một người phụ nữ góa chồng trong làng – đưa về chăm sóc. Bà chỉ nói nhẹ nhàng:

– Nếu trời còn thương, thì con bé vẫn còn một mái nhà.

Câu chuyện về cơn mưa lớn năm ấy, về những phận người trôi theo dòng nước, đã trở thành nỗi ám ảnh dai dẳng với người dân Phong Khê.
Suốt nhiều năm sau, không ai dám ra bờ suối vào những buổi sáng mưa dầm.

Còn bé gái năm xưa, sau này lớn lên, trở thành một cô giáo. Cô ở lại làng, dạy học miễn phí cho trẻ em nghèo.
Mỗi khi có người hỏi vì sao cô không rời đi, cô chỉ mỉm cười và đáp:

– Vì có những người đã dừng lại nơi đây, để tôi được sống.

nguồn: IA sáng tạo

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *