Nữ sinh đi thi tốt nghiệp bất ngờ bị hỏng xe giữa đường, đúng lúc bối rối nhất thì “cứu tinh” xuất hiện

Nữ sinh đi thi tốt nghiệp bất ngờ bị hỏng xe giữa đường, đúng lúc bối rối nhất thì “cứu tinh” xuất hiện

Bầu trời mới tờ mờ sáng, sương còn giăng trên con đường đất ngoằn ngoèo dẫn ra quốc lộ. Hạ đạp xe thật nhanh, gió tạt qua má, mang theo cả sự hồi hộp đang dồn dập trong lồng ngực.

Hôm nay là ngày thi tốt nghiệp THPT – kỳ thi lớn nhất đời học sinh. Chỉ cần vượt qua cột mốc này, Hạ có thể bước tiếp vào giảng đường đại học, xa hơn nữa là thoát khỏi cảnh nghèo đeo bám gia đình suốt bao năm.

Chiếc xe đạp cũ kỹ là tài sản quý giá nhất trong nhà. Ba Hạ mất sớm, mẹ một mình tảo tần nuôi hai chị em. Nhà cách điểm thi hơn mười bảy cây số, nhưng Hạ chưa từng than vãn.

Cô dậy từ bốn giờ sáng, ăn vội chén cơm nguội rồi lên đường. Không dám đi muộn, cũng không muốn bị ai thương hại. Đây là tương lai của cô, và của mẹ – người đã hy sinh cả đời vì con.

Nhưng định mệnh đôi khi trêu người.

Khi Hạ vừa ra đến gần quốc lộ, chiếc xe bất ngờ phát ra tiếng “rắc” rồi khựng lại. Cô lảo đảo, suýt ngã. Cúi xuống kiểm tra, Hạ chết lặng khi thấy sợi xích đã gãy.

Không thể tiếp tục đi được nữa.

Cô cố lắp lại nhưng vô ích. Tay lấm đầy dầu nhớt, tim đập dồn dập. Đồng hồ chỉ 6 giờ 15. Giờ thi bắt đầu lúc 7 giờ 30, mà không có xe thì không thể nào đến kịp.

Hạ đứng lặng bên đường, cố gắng không bật khóc. Bao tháng ngày học ngày học đêm, ôn luyện không ngơi nghỉ… Giờ đây, giấc mơ đổi đời như sắp tan vỡ chỉ vì một chiếc xe đạp cũ.

Đúng lúc ấy, tiếng xe máy từ xa vọng lại.

Một người đàn ông dừng xe. Anh mặc áo khoác xanh, đội mũ bảo hiểm đã bạc màu, dáng gầy nhưng ánh mắt rất ấm.

– Em bị sao thế? – anh hỏi.

– Xe… bị gãy xích… Em đi thi tốt nghiệp ạ… – giọng Hạ nghẹn lại.

Anh cúi xuống xem rồi lắc đầu.

– Gãy thế này thì không sửa được. Em thi ở đâu?

– Trường THPT tỉnh… cách đây mười bảy cây…

Anh nhìn đồng hồ rồi nói nhanh:

– Lên xe anh chở. Không còn nhiều thời gian đâu.

Hạ hoảng hốt:

– Em… không quen anh…

Người đàn ông ngập ngừng một chút, rồi chìa thẻ tên ra:

– Anh là Phong, làm giao hàng ở chợ huyện. Nếu em cần, anh có thể gọi cho mẹ em xác nhận. Không ai nên bỏ lỡ kỳ thi tốt nghiệp chỉ vì một sự cố như thế này.

Giọng nói dứt khoát, không thương hại. Chỉ là sự thấu hiểu rất chân thành.

Hạ vội gọi cho mẹ. Nghe xong, mẹ nghẹn ngào:

– Cứ đi đi con… Trời thương người biết cố gắng…

Phong chạy xe nhanh nhưng cẩn thận, tránh từng ổ gà. Mỗi lần nhìn đồng hồ, anh lại động viên:

– Cố lên, sẽ kịp. Kỳ thi này quan trọng lắm.

Hạ siết chặt quai ba lô, lòng tràn đầy biết ơn. Cô không hỏi vì sao anh giúp mình. Chỉ biết rằng, giữa lúc tuyệt vọng nhất, cô đã gặp một người tốt.

7 giờ 10 phút, cổng trường thi hiện ra.

– Cảm ơn anh… thật lòng… – Hạ nói, mắt đỏ hoe.

Phong cười nhẹ:

– Vào thi đi. Nhớ làm bài thật tốt nhé.

Hạ cúi đầu thật sâu rồi chạy vào điểm thi. Cô kịp vào phòng trước giờ phát đề đúng ba phút.

Ba ngày thi trôi qua trong nỗ lực và nước mắt.

Khi kết thúc môn cuối cùng, việc đầu tiên Hạ làm là quay lại chợ huyện để tìm Phong. Cô mang theo một chiếc bánh nhỏ và bức thư cảm ơn. Nhưng tiệm tạp hóa cho biết Phong đã nghỉ việc từ hôm sau ngày thi. Anh chuyển đi, không để lại địa chỉ.

Không số điện thoại. Không lời hẹn.

Phong đến rồi đi như cơn gió thoảng, nhưng chỉ một hành động nhỏ đã thay đổi cả tương lai của Hạ.

Năm năm sau, Hạ trở thành giáo viên dạy Văn tại chính ngôi trường mình từng theo học. Trong một buổi sinh hoạt đầu năm, cô kể cho học sinh nghe câu chuyện “Chuyến xe đi thi tốt nghiệp”.

– Đừng xem nhẹ kỳ thi này. Nó không chỉ là một tấm bằng, mà có thể là bước ngoặt của cả cuộc đời. Và cũng đừng bao giờ bỏ cuộc chỉ vì một khó khăn nhỏ. Vì biết đâu, sẽ có một bàn tay chìa ra đúng lúc…

Hạ mỉm cười, ánh mắt lấp lánh.

Ở đâu đó ngoài kia, có thể Phong vẫn đang chạy xe, sống cuộc đời bình dị. Nhưng với Hạ, anh mãi là người hùng thầm lặng của buổi sáng định mệnh năm ấy.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *