Người phụ nữ bước vào, xin được nhìn mặt chồng lần cuối trước khi đóng quan tài. Cô quỳ sụp trước linh cữu, khóc lặng không thành tiếng. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, bàn tay run rẩy của cô lén đưa vào trong quan tài, móc ra một thứ gì đó rồi giấu vội vào túi áo tang. Mẹ chồng nhìn thấy, sững sờ quát lớn…
Đám tang lạnh lẽo. Mưa lất phất rơi như khóc thay cho người vợ trẻ.
Anh – chồng cô – vừa qua đời vì tai nạn giao thông trên đường đi công tác. Một người chồng mẫu mực, thương vợ yêu con, vậy mà đột ngột ra đi khi tuổi đời còn quá trẻ.
Ngày hạ huyệt, cô xin được là người cuối cùng nhìn mặt chồng.
Người phụ nữ mặc áo tang trắng, mái tóc rối bời, gương mặt nhợt nhạt. Cô bước đến bên linh cữu, quỳ gục xuống, áp trán vào mép quan tài, khóc lặng. Những giọt nước mắt lăn dài, tiếng nấc nghẹn lại như thể trái tim cô đang bị bóp chặt.
Nhưng không ai ngờ…
Dưới lớp tay áo tang kia, bàn tay cô khẽ thò vào trong quan tài, lén lút lấy ra một vật nhỏ rồi giấu vào túi áo.
Đúng lúc đó, mẹ chồng đứng phía sau quát lớn:
“Cô vừa lấy cái gì trong quan tài con tôi?!”
Cả đám tang lập tức quay lại. Không khí đông cứng. Mưa vẫn rơi, lộp bộp trên mái che như tiếng trống tiễn biệt.
Mẹ chồng cô – người phụ nữ khắc khổ nay càng tiều tụy vì mất con – đôi mắt đỏ hoe, gương mặt hằn rõ sự đau đớn lẫn giận dữ, trừng trừng nhìn con dâu.
Người vợ trẻ giật mình, vội rụt tay lại, toàn thân run rẩy. Cô đứng bật dậy, tay vô thức che túi áo, gương mặt tái mét không còn giọt máu.
“Con… con không lấy gì cả, mẹ hiểu lầm rồi…” Giọng cô thều thào, yếu ớt.
“Nói dối!” Mẹ chồng gằn giọng. “Tôi nhìn thấy rõ ràng! Cô móc cái gì đó ra khỏi áo chồng tôi rồi giấu đi! Cô định trộm đồ của con tôi ngay cả khi nó đã chết sao?!”
Bà tiến lên một bước, định đưa tay lục túi áo con dâu.
Người vợ lùi lại, ánh mắt hoảng loạn và tuyệt vọng. Cô nắm chặt miệng túi áo tang như bảo vệ thứ gì đó vô cùng quý giá.
“Mẹ… xin mẹ…” Cô bật khóc. “Đây là đồ của con… con chỉ muốn giữ lại một chút kỷ niệm thôi…”
Em trai chồng – anh Tùng – thấy tình hình căng thẳng liền bước tới can ngăn:
“Mẹ ơi, có gì từ từ nói, đừng làm lớn chuyện trong lúc này…”
“Làm lớn chuyện?” Mẹ chồng gạt tay anh ra. “Mày nhìn đi! Giờ phút này mà chị dâu mày còn làm chuyện như vậy, nó còn coi trọng cái gì hơn cả cái chết của anh mày sao?!”
Người vợ trẻ biết không thể giấu được nữa. Cô từ từ đưa tay vào túi áo, lấy ra một vật nhỏ, nắm chặt trong lòng bàn tay.
“Đây… là của anh ấy…” Cô nghẹn ngào.
Cô mở bàn tay ra.
Không phải vàng bạc, cũng chẳng phải giấy tờ. Đó là chiếc nhẫn cưới.
Chiếc nhẫn bạch kim đã cũ, bên trong khắc tên cô và anh. Chiếc nhẫn mà anh luôn đeo trên ngón áp út, kể cả khi đã nằm xuống.
“Đây là nhẫn cưới của vợ chồng con…” Cô run rẩy nói. “Anh ấy chưa bao giờ tháo ra. Con chỉ sợ… sợ sau này con quên mất hơi ấm của anh…”
Cô đưa chiếc nhẫn lên môi, hôn nhẹ rồi òa khóc nức nở.
Cả đám tang chìm trong lặng im xúc động.
Mẹ chồng nhìn chiếc nhẫn, nét giận dữ trên gương mặt dần tan biến, chỉ còn lại nỗi đau quặn thắt. Bà lùi lại, tay ôm ngực, giọng nghẹn ngào:
“Thôi được… con giữ đi… giữ lại làm kỷ niệm…”
Người vợ trẻ ôm chặt chiếc nhẫn vào lòng, gục xuống bên linh cữu lần cuối, khóc không thành tiếng.
Không còn ai nghi ngờ hay trách cứ cô nữa. Trong mắt mọi người, chỉ còn một người vợ trẻ đau khổ, đang cố níu giữ chút hơi ấm cuối cùng của người chồng quá cố.
Tiếng đóng nắp quan tài vang lên, lạnh lùng và dứt khoát.
Chiếc quan tài trắng từ từ được hạ xuống huyệt sâu hun hút, đưa anh về nơi an nghỉ cuối cùng, bỏ lại cô và đứa con thơ bơ vơ giữa cuộc đời đầy giông tố.
Cuộc đời cô, từ giây phút này, sẽ sang trang mới…
Nhưng là một trang sách phủ đầy màu tang tóc và cô đơn.