Physical Address
304 North Cardinal St.
Dorchester Center, MA 02124
Physical Address
304 North Cardinal St.
Dorchester Center, MA 02124

Ngày thứ ba sau khi kết hôn, tôi vẫn còn cảm giác ngỡ ngàng như đang sống trong một giấc mơ.
Chỉ khác là… giấc mơ này bắt đầu có mùi khét.
Tôi tên Ngọc, 26 tuổi, vừa kết hôn với Quang, 30 tuổi. Anh làm sale bất động sản, bề ngoài lịch sự, nói chuyện khéo léo, nên trước đây tôi luôn nghĩ mình đã chọn đúng người.
Hôm đó là ngày gia đình hai bên sang nhà vợ chồng tôi ăn bữa cơm ra mắt sau cưới. Tôi muốn mọi thứ thật chỉn chu, ít nhất để bố mẹ tôi yên lòng.
Tôi dậy từ sớm, lo toan đủ thứ. Nồi canh chua cá lóc đúng món mẹ Quang thích được tôi nấu rất cẩn thận, thêm thịt kho trứng, rau luộc. Bếp nóng, mồ hôi ướt trán nhưng tôi vẫn tự nhủ: “Cố một chút cho yên ấm.”
Gần trưa, mọi người đến đông đủ. Mẹ Quang bước vào, nhìn quanh bếp rồi nói tỉnh bơ:
– Nhà mới mà bếp núc bừa bộn vậy, con dâu vụng quá.
Tôi cười gượng:
– Dạ, con nấu gần xong rồi ạ.
Quang ngồi ở bàn, tay lướt điện thoại, không nói giúp tôi một câu.
Tôi bưng nồi canh lên, định đặt xuống giữa mâm thì Quang đứng dậy bước tới. Anh nhìn tôi, ánh mắt lạnh tanh, rồi bất ngờ hất mạnh khuỷu tay vào nồi.
“Choang!”
Nồi canh đổ ụp xuống nền gạch. Cá văng ra, nước nóng bắn lên chân tôi rát buốt. Tôi chết lặng, chưa kịp hiểu chuyện gì thì mẹ Quang đã la lên:
– Trời ơi! Cái kiểu gì vậy? Đã nói vụng còn cãi!
Tôi quay sang Quang, giọng run run:
– Anh làm cái gì vậy…?
Anh nhếch môi, nói đủ lớn cho mọi người nghe:
– Làm gì mà làm? Cô vụng thì tự chịu. Đứng chắn lối, nhìn ngứa mắt!
Chưa kịp phản ứng, một cái tát nảy lửa giáng thẳng vào mặt tôi.
Tai tôi ù đi, miệng mằn mặn. Trước mặt bố mẹ tôi, trước mặt họ hàng, anh tát tôi như tát một đứa con nít.
Không khí trong phòng đông cứng.
Và đúng lúc đó, tôi nhìn thẳng vào mắt Quang…
tôi trở tay.
Không phải bằng nước mắt.
Tôi đưa tay lên, lau vệt máu ở khóe môi, rồi đặt lòng bàn tay xuống bàn ăn. Tôi không đánh lại anh. Không khóc. Không bỏ chạy.
Tôi chỉ cười. Một nụ cười bình thản đến lạ.
Rồi tôi nói, giọng chậm rãi:
– Anh Quang, anh vừa tát tôi trước mặt bố mẹ tôi, đúng không?
Quang khựng lại, rồi hất cằm:
– Thì sao? Cô làm bẩn nhà, làm mất mặt tôi. Đáng.
Tôi gật đầu, quay sang bố mẹ mình. Bố tôi ngồi im, mặt tái đi, tay siết chặt cái ly. Mẹ tôi mắt đỏ hoe.
Tôi hít một hơi sâu rồi nói tiếp:
– Vậy để con nói cho mọi người nghe một chuyện. Sáng hôm qua, anh Quang đã tự ý lấy sổ tiết kiệm bố mẹ con cho làm của hồi môn… đem đi cầm.
Cả mâm cơm sững lại.
Tôi mở điện thoại, đưa tin nhắn ngân hàng ra trước mặt mọi người:
– Đây. Anh ấy chuyển tiền đi, rồi nói “vợ chồng thì tiền ai cũng là tiền chung”, nhưng không cho con biết dùng vào việc gì.
Quang tái mặt.
Tôi nhìn thẳng vào anh:
– Anh cầm tiền đi đâu?
Anh gằn giọng:
– Cô có quyền gì hỏi?
Tôi cười nhạt:
– Vợ chồng mà anh chọn cách làm đổ nồi canh rồi tát vợ để dằn mặt, thì anh nghĩ tôi còn phải cúi đầu sao?
Tôi quay sang bố mẹ chồng:
– Con không phải loại con gái lấy chồng để bị coi thường. Con có thể nhịn một bữa cơm hỏng, nhưng không nhịn nổi một cái tát nhục.
Mẹ Quang lúng túng:
– Nó nóng tính… vợ chồng đóng cửa bảo nhau…
Tôi nhẹ nhàng cắt lời:
– Bác ạ, nó tát con trước mặt mọi người. Nghĩa là nó muốn con sợ.
Rồi tôi nhìn Quang, nói chậm từng chữ:
– Anh cưới tôi, không phải để đánh tôi.
Quang đứng chết lặng.
Tôi bật đoạn ghi âm trong điện thoại. Giọng anh vang lên rõ ràng:
“Cưới xong rồi em là người của anh. Cãi là anh dạy.”
Bố Quang đập tay xuống bàn:
– Quang! Mày nói vậy thật hả?
Tôi không làm ầm lên. Tôi chỉ nói một câu:
– Con không muốn sống kiểu này.
Rồi quay sang mẹ:
– Mẹ, mình về.
Tôi bước ra khỏi nhà hôm đó, chân còn rát vì nước canh nóng, nhưng lòng nhẹ hẳn.
Tối hôm ấy, Quang gọi cho tôi hàng chục cuộc. Tôi không nghe. Khi anh tìm tới nhà bố mẹ tôi, tôi chỉ nói một câu:
– Em không ly hôn vì anh tát em. Em ly hôn vì anh nghĩ tát vợ là chuyện bình thường.
Một tuần sau, tôi nộp đơn ly hôn.
Vết bỏng rồi sẽ lành.
Nhưng cái tát hôm đó, tôi sẽ không bao giờ quên.
Không phải để đau.
Mà để nhớ rằng: tôi đã đứng dậy đúng lúc.