Physical Address
304 North Cardinal St.
Dorchester Center, MA 02124
Physical Address
304 North Cardinal St.
Dorchester Center, MA 02124

Tôi ấm ức lắm, đi vào bếp mà tâm trạng rất bức bối. Trời lạnh mà đã phải rửa rau.
Tôi vừa sinh con được 8 ngày, trước giờ vốn không khỏe mạnh, thời gian mang thai thường xuyên thiếu máu, tụt huyết áp, phải nghỉ nhiều ngày. Có lẽ vì vậy mà càng ngày tôi càng bị mẹ chồng hắt hủi.
Bà thường chê bai tôi, cảm thấy chồng tôi sai lầm khi cưới tôi. Bà hay đem con dâu nhà này so sánh với con gái nhà nọ, ví dụ:
“Nhìn con dâu nhà bà Thêm mà thèm, chửa 9 tháng vẫn chở mười mấy tải bưởi đi bán. Cả Hạnh, con bà Hoa cũng vậy, thai đôi mà vẫn ngồi may quần áo cả ngày, chiều đẻ nhưng sáng vẫn đi trả hàng rồi về chuẩn bị đồ đi đẻ, cứ phăm phăm ra, nhìn mà thích”.
Tôi rất tủi thân khi nghe mẹ chồng nói vậy. Tôi biết bà cố tình nói để ngầm chê tôi yếu ớt. Mỗi lần như thế, tôi chỉ biết gạt nước mắt và kiên cường, coi như không nghe thấy.
Chồng tôi cũng chẳng an ủi, càng không nhắc nhở mẹ, còn hùa theo mẹ:
“Mẹ nói phải đấy, em nên làm nhiều cho dễ đẻ.”
“Việc gì phải uống mấy cái đó, em cứ ăn khỏe lên là được. Ngày trước mẹ anh cũng đâu uống, đẻ anh vẫn 3 cân rưỡi.”
Tôi cảm thấy thời gian mang thai là thử thách lớn nhất cho hôn nhân của chúng tôi. Tôi chán chồng, chán nhà chồng, cơ thể mệt mỏi lại không được động viên, chăm sóc. Anh đi làm tăng ca, về chỉ nằm xem phim hoặc chơi game, luôn lấy cớ “Anh kiếm tiền cho em đi đẻ” để áp chế tôi.
Khi tôi sinh con, tưởng chồng sẽ vui sướng vì đón đứa con đầu lòng, nhưng không hề. 2 ngày ở bệnh viện, anh mang tiếng chăm vợ, nhưng chỉ loanh quanh hành lang hoặc xuống căng tin. Có chăng, anh mua được hộp cơm hay tô cháo cho tôi. Không cần biết vợ đau thế nào.
Về nhà ở cữ, mẹ chồng trông cháu giúp. Trộm vía con tôi ngoan, ít quấy khóc đêm nên bà nhàn, chỉ tắm hoặc thay tã bỉm, còn lại là ngủ hoặc lướt điện thoại. Cơm nước bà nấu thì tôi ăn thế, thường là thịt rang, thịt luộc, trứng luộc, rau luộc. Bà bảo ăn thế cho lành, tôi nghe lời, không đòi hỏi thêm.
Tôi đẻ được 5 ngày đã dậy hỗ trợ việc như gấp quần áo cho con, bỏ quần áo vào máy giặt, đi lại nhiều cho nhanh ra sản dịch. Nhưng mẹ chồng không thông cảm. Khi tôi mới sinh 8 ngày, bà bảo tôi dậy nấu cơm cho chồng. Lúc đó bà ôm cháu, tôi đang nằm nghỉ, chồng tranh thủ về sớm ăn cơm để tiếp tục đi tăng ca. Tôi giả vờ ngủ, nhưng bà gọi đi gọi lại, buộc tôi phải dậy. Chồng cũng không đoái hoài gì tới vợ.
Tôi ấm ức, đi vào bếp trong tâm trạng bức bối. Trời lạnh, tôi phải rửa rau, khi rán trứng thì làm cháy đen. Bất chợt tôi nảy ra ý định “trị” chồng một trận. Tôi luộc rau nát, thịt rang cháy đen. Bày biện xong, tôi bê mâm cơm ra bàn, không nói lời nào.
Chồng nhìn mâm cơm, giật mình tròn mắt, ngước lên nhìn tôi. Tôi bảo:
“Em còn mệt nên không để ý canh lửa được, anh ăn tạm.”
Mẹ chồng tiến đến nhìn mâm cơm rồi điếng người, lườm tôi. Tôi lên giường đắp chăn nằm ngủ. Chồng lúc này có vẻ biết điều hơn, nói:
“Thôi để con dọn rồi úp tạm bát mì tôm ăn. Tí con đi mua cháo tim cật cho mẹ và vợ con.”
Hiện tại, tôi chỉ muốn được chăm con một mình, không cần mẹ chồng hay chồng ở bên.