Mới hôm qua thôi, anh còn cười nói rộn ràng với em về những dự định sắp tới:

Mới hôm qua thôi, anh còn cười nói rộn ràng với em về những dự định sắp tới:

“Cố thêm tháng này nữa, nhận nốt tiền lương rồi trả phòng trọ. Về quê ở với mẹ cho yên ổn. Vợ chồng mình đỡ vất vả, con cũng có chỗ nương tựa…”

Nghe anh nói, lòng em ngập tràn hy vọng. Em đã nghĩ, cuối cùng những ngày cơ cực cũng sắp khép lại, chỉ cần thêm một chút nữa thôi.

Vậy mà trưa nay, một cuộc gọi gấp gáp khiến em bủn rủn tay chân. Chưa kịp hiểu chuyện gì, em đã vội vã chạy đến nơi.

Trước mắt em là cảnh tượng không thể tin nổi: chiếc xe máy của anh dựng ven đường, điện thoại rơi trong bụi cỏ, còn anh thì nằm bất động bên lề. Thế giới quanh em như sụp xuống trong khoảnh khắc ấy.

Điều khiến em nghẹn thở nhất là bàn tay anh vẫn nắm chặt một tờ giấy nhàu nát, như cố giữ lại điều gì đó đến phút cuối. Em run rẩy mở ra, từng dòng chữ nguệch ngoạc hiện lên, viết vội trong lúc tuyệt vọng.

Mỗi chữ như một nhát cắt vào tim.

Dòng cuối cùng anh để lại ghi rõ cái tên của người đã đẩy anh vào bước đường cùng.

Em chết lặng khi đọc đến đó. Người ấy không phải ai xa lạ, mà chính là người mà cả gia đình em từng tin tưởng suốt bao năm qua.

Em ngồi sụp xuống bên anh, không còn đủ sức để khóc thành tiếng. Xung quanh, người đi đường dừng lại mỗi lúc một đông, ai cũng bàng hoàng khi nghe câu chuyện.

Và đúng lúc ấy, ở cuối con đường, người mang cái tên trong tờ giấy kia xuất hiện. Đám đông xôn xao, còn em chỉ biết gào lên trong tuyệt vọng:

“Vì sao… vì sao anh lại nhẫn tâm như vậy?”

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *