Physical Address
304 North Cardinal St.
Dorchester Center, MA 02124
Physical Address
304 North Cardinal St.
Dorchester Center, MA 02124

Mẹ vợ ở quê lên chăm cháu, hôm sau đã xách đồ về chỉ vì một câu nói của con rể
Mẹ tôi về rồi. Tôi chỉ biết ngồi khóc.
Khi biết tôi sinh con, mẹ đã thu xếp mọi việc ở quê để lên chăm sóc con và cháu. Vậy mà mẹ mới lên hôm qua, sáng nay đã lặng lẽ xách đồ quay về.
Tôi xuất thân từ quê, lấy chồng thành phố. Nhà chồng đông người, kinh tế ổn nên ngay sau cưới, vợ chồng tôi mua nhà ra ở riêng.
Chồng tôi về cơ bản là người tốt, chỉ có điều anh khá kỹ tính. Anh rất chú ý chuyện ăn mặc, sinh hoạt và đặc biệt là vấn đề sạch sẽ. Nhiều lúc sự kỹ lưỡng ấy khiến người khác cảm thấy ngại. Làm vợ anh, tôi cũng phải thay đổi nhiều, dần bỏ bớt tính xuề xòa của mình. Nhưng tôi luôn nghĩ đó là điểm tốt của anh, là điều tôi nên học hỏi.
Khi tôi mang bầu gần đến ngày sinh, chồng nói vì bà nội còn đi làm nên anh sẽ thuê người chăm sóc tôi trong thời gian ở cữ. Nhưng tôi mong có mẹ ruột bên cạnh, nên nói mẹ tôi sẽ thu xếp việc nhà để lên chăm tôi khoảng một tháng.
Anh bảo:
“Mẹ lên chơi thì được, chứ anh không muốn làm phiền bà.”
Vì đó là mong muốn của tôi, cuối cùng anh cũng đồng ý.
Tôi sinh con được ba ngày thì mẹ lên. Nghĩ đến những ngày sắp tới có mẹ đẻ chăm sóc, tôi mừng đến rơi nước mắt. Nhưng niềm vui ấy quá ngắn ngủi.
Hôm mẹ lên, sữa tôi vẫn chưa về. Con khóc, tôi loay hoay pha sữa. Mẹ bế cháu, vừa dỗ dành vừa trách yêu cho đỡ căng thẳng. Bà hôn lên má, lên mặt cháu, cưng nựng đầy thương yêu.
Đúng lúc đó, chồng tôi bước vào. Anh bế con từ tay mẹ tôi rồi nói:
“Mẹ đừng hôn hít lên mặt cháu như vậy, không vệ sinh. Cháu còn nhỏ, dễ lây bệnh lắm.”
Mẹ tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ đi ra ngoài.
Sáng hôm sau, khi chồng đã đi làm, tôi bất ngờ thấy mẹ xách túi, nói muốn về quê. Mẹ bảo mẹ không ở được, vì cảm thấy mình bị coi thường, bị cho là nhà quê, bẩn thỉu, dễ gây bệnh.
Tôi cố giải thích rằng chồng tôi chỉ hơi kỹ tính, lại không khéo ăn nói, chứ không có ý xấu. Nhưng mẹ không chịu nghe.
Tôi gọi điện cho chồng, nói anh đã làm mẹ giận, mong anh nói chuyện với mẹ, xin lỗi một tiếng để bà nguôi ngoai. Nhưng anh lại nói:
“Nếu mẹ không muốn ở thì em cứ để mẹ về. Với con cái mà mẹ cũng tự ái như vậy thì anh không chắc là sẽ chiều được. Con mình còn nhỏ, đề kháng yếu, người lớn tuổi thì nhiều bệnh, như vậy là không tốt. Thương cháu thì càng phải giữ cho cháu.”
Mẹ tôi về rồi. Trong nỗi ấm ức vì bị con rể chê bai, cho là không sạch sẽ, dễ gây bệnh.
Càng thương mẹ, tôi lại càng giận chồng. Với tôi, anh nói thế nào cũng được, nhưng với mẹ vợ thì đáng lẽ phải khác. Những lời ấy, thử hỏi có ai nghe mà thấy dễ chịu?
Vậy mà anh vẫn cho rằng mình không sai, còn nói mẹ tôi “tự ái vặt”. Tôi không biết có phải trong thâm tâm, anh vẫn coi thường nhà vợ ở quê, nên mới nói năng lạnh lùng và thiếu để ý đến cảm xúc của mẹ tôi như vậy không…