Tuần vừa rồi, chú út gọi điện bảo vợ chồng tôi đến gấp vì mẹ yếu lắm rồi. Khi chúng tôi tới nơi, em dâu đang ngồi bón cháo cho mẹ.
Ngay từ lần đầu quen chồng, anh đã nói rõ về gia đình mình. Mẹ anh là người phụ nữ đơn thân, sinh hai con và chưa từng cho các con biết cha là ai. Anh thương mẹ lắm, từ nhỏ đã chăm chỉ học hành, làm việc nhà để mẹ yên tâm kiếm tiền.
Dù rất cố gắng nhưng chồng tôi học không giỏi bằng chú Nam. Lương anh chỉ hơn 10 triệu mỗi tháng, còn chú út thu nhập khoảng hơn 50 triệu.
Vợ chồng tôi kinh tế khó khăn, nuôi ba con nhỏ nên không có tiền biếu mẹ hàng tháng. Mỗi năm chỉ có thể biếu bà hơn một triệu đồng dịp Tết, nhưng mẹ không bao giờ giữ lại. Bà dùng tiền đó mua thức ăn đãi con cháu mấy ngày đầu năm.
Những năm mẹ sống cùng chúng tôi, toàn bộ tiền điện nước và ăn uống bà đều lo. Bà không có lương hưu, nhưng chú Nam tháng nào cũng gửi cho mẹ một khoản tiền. Vậy mà bà lại dành dụm để hỗ trợ vợ chồng tôi.
Được mẹ bù đắp nhiều, tôi áy náy lắm, nhiều lần từ chối nhận tiền. Nhưng mỗi lần như vậy, bà buồn và nói chúng tôi đông con, kinh tế khó khăn, mẹ cho thì cứ nhận.
Tôi luôn tự nhủ, sau này mẹ già sẽ chăm sóc bà thật tốt. Thế nhưng khi bà ốm yếu, không thể tự lo cho mình nữa, bà lại quyết định sang nhà chú Nam sống.
Mẹ còn khiến chúng tôi bất ngờ hơn khi làm thủ tục sang tên toàn bộ mảnh đất 500m² cho chồng tôi – con cả. Suốt 14 năm qua, vợ chồng tôi chưa biếu mẹ được gì giá trị, trong khi chú Nam chu cấp cho bà không thiếu thứ gì. Vậy mà đất đai lại để hết cho chồng tôi.
Chồng tôi thấy vậy không yên lòng. Anh nói:
“Mẹ vất vả chăm sóc ba đứa cháu để chúng con yên tâm đi làm. Những năm qua mẹ lo cho chúng con nhiều hơn cả những gì chúng con làm được cho mẹ. Mẹ chưa chăm sóc con chú Nam ngày nào. Bây giờ mẹ sang đó sống, em dâu có khi lại tủi thân. Con nghĩ mẹ nên ở lại với chúng con.”
Nhưng mẹ vẫn quyết định sang nhà chú Nam. May mắn thay, chú không tranh giành. Chú vui vẻ ký giấy từ chối quyền sở hữu mảnh đất và đón mẹ về chăm sóc.
Từ đó, tháng nào vợ chồng tôi cũng sắp xếp hai ngày đưa cả nhà sang thăm mẹ. Trước khi đi, chúng tôi mua vài con gà ngon mang sang bồi bổ cho bà.
Tuần vừa rồi, khi nghe tin mẹ yếu, chúng tôi vội vàng đến ngay. Em dâu đang đút từng thìa cháo cho mẹ. Thấy con cháu đông đủ, mẹ mừng lắm. Bà nắm tay chồng tôi, khó nhọc nói từng lời:
“Mẹ chỉ sinh ra Nam, còn con là con nuôi của mẹ. Ngày trẻ, mẹ thân với một người bạn tên Thủy. Hai vợ chồng cô ấy đều mồ côi. Một lần đi làm về, họ gặp tai nạn qua đời, để lại con một mình. Ngôi nhà con đang ở là tiền bố mẹ ruột con để lại. Mẹ bán đi, mua mảnh đất kia để ba mẹ con có chỗ nương thân.
Đất đó là tài sản của bố mẹ con. Con xứng đáng được sở hữu. Cuối đời mẹ sang nhà con ruột sống cũng là vì vậy.”
Nghe đến đây, tôi mới vỡ lẽ. Nhờ lòng tốt và sự bao dung của mẹ mà chồng tôi có một tuổi thơ đủ đầy tình thương.
Chồng tôi nắm tay mẹ, nước mắt lăn dài:
“Con cảm ơn mẹ. Nếu không có mẹ, con đã không có ngày hôm nay.”
Mẹ mỉm cười yếu ớt:
“Mẹ nghèo tiền bạc, nhưng giàu con cái. Với mẹ như thế là đủ rồi.”
Vài ngày sau, mẹ ra đi trong vòng tay của các con.
Chúng tôi hiểu rằng, trên đời này, không phải ai sinh ra mình mới là cha mẹ. Người nuôi dưỡng, yêu thương và hy sinh cả đời cho mình mới thật sự là gia đình.