Hai con vội vã đưa mẹ 60 tuổi vào viện. Chiếc bụng to bất thường và sự thật bị giấu kín suốt nhiều năm

Hai con vội vã đưa mẹ 60 tuổi vào viện. Chiếc bụng to bất thường và sự thật bị giấu kín suốt nhiều năm

Trời tháng Mười, gió lạnh hun hút thổi qua con ngõ nhỏ.

Chiếc taxi dừng gấp trước cổng bệnh viện. Bà Hòa, 60 tuổi, ôm chặt bụng, khuôn mặt tái nhợt vì đau đớn, hơi thở đứt quãng.

Mai và Long hốt hoảng dìu mẹ vào phòng cấp cứu.

– Mẹ cố lên, sắp tới rồi!
– Đau lắm… đau như có gì đó đang cồn cào trong bụng…

Suốt nhiều tháng nay, bụng bà Hòa cứ lớn dần. Mỗi lần các con hỏi, bà chỉ xua tay nói là rối loạn tiêu hóa, tích nước, rồi kiên quyết không chịu đi khám.

Hôm nay, cơn đau trở nên dữ dội đến mức bà không thể gắng gượng thêm.

Bác sĩ trực tiến hành siêu âm. Ông chăm chú nhìn màn hình rất lâu rồi cau mày:

– Không phải mang thai. Đây là một khối u xơ tử cung khá lớn, có dấu hiệu xoắn, nên gây đau dữ dội.

Ông dừng lại một lát, rồi nói tiếp, giọng trầm xuống:

– Nhưng có điều này hơi lạ. Trên thành tử cung có vết sẹo mổ sinh cũ.

Mai sững người:

– Sẹo mổ sinh ạ? Mẹ tôi sinh thường cả hai lần…

Bác sĩ mở hồ sơ bệnh án, chậm rãi nói:

– Theo lưu trữ, bà từng phẫu thuật sinh con tại đây vào năm 1994. Hồ sơ còn đầy đủ xác nhận.

Không khí trong phòng như đông cứng lại.

Long run giọng:

– Năm đó… là sau khi ba mất… Mẹ có giấu tụi con chuyện gì sao?

Chiều hôm ấy, ca phẫu thuật cắt u xơ diễn ra suôn sẻ. Khi bà Hòa tỉnh lại, thấy hai con ngồi bên giường, bà khẽ thở dài:

– Các con… cũng biết rồi phải không?

Bà im lặng rất lâu, rồi chậm rãi nói:

– Sau khi ba con mất vài tháng… mẹ lỡ có thai. Mẹ sợ điều tiếng, sợ các con tổn thương, nên lặng lẽ lên thành phố sinh con. Đứa bé chào đời… mẹ đành gửi cho người khác nuôi.

Giọng bà run run:

– Mẹ sợ… các con sẽ không tha thứ.

Mai òa khóc. Long nắm chặt tay mẹ, không nói được lời nào.

Một lúc sau, bác sĩ quay lại, vẻ mặt ngập ngừng:

– Có một chuyện khá đặc biệt. Hôm nay có một thanh niên hiến máu cấp cứu cho bệnh nhân. Khi thấy thông tin trùng khớp với hồ sơ cũ, anh ấy hỏi… liệu bà có phải là người đã sinh ra anh không.

Cánh cửa phòng bệnh mở ra.

Một người đàn ông trẻ bước vào, trong tay là giấy hiến máu đã ký tên. Ánh mắt anh dừng lại trên người phụ nữ tóc đã bạc trắng nằm trên giường.

Không ai nói gì.

Nhưng trong khoảnh khắc ấy, tất cả đều hiểu:
Có những sợi dây máu mủ, dù bị cắt đứt bao lâu, cuối cùng vẫn tìm được đường quay về.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *