“Già rồi chỉ tổ phiền phức, chật nhà…”

“Già rồi chỉ tổ phiền phức, chật nhà…”
Đêm mưa cuối cùng, bà cụ lặng lẽ rời đi. Hai tháng sau, cả dòng họ sững sờ khi nhận được một tờ giấy từ nơi không ai ngờ đến…

Bà cụ Lành, gần 80 tuổi, sống cùng vợ chồng người con trai út trong căn nhà mái ngói ba gian khang trang giữa làng. Trước đây, bà là giáo viên làng, hiền lành, chịu thương chịu khó, hy sinh cả đời cho chồng con, góp công gây dựng nên cơ nghiệp gia đình.

Thế nhưng khi tuổi già kéo đến, sức khỏe yếu dần, bà lại trở thành “người thừa” ngay trong chính ngôi nhà mình từng gầy dựng.

– Già rồi, không làm được gì, chỉ tổ phiền phức, chật nhà!
– Cơm lúc nào cũng phải nấu nhạt vì bà. Tối mở tivi cũng không dám to. Sống thế này mệt mỏi lắm rồi!

Những lời ấy, con dâu buông thẳng vào mặt bà, không che giấu, không nể nang.

Đêm đó, trời mưa tầm tã.
Bà cụ lặng lẽ dọn chiếc chiếu cũ, mang theo tấm chăn mỏng, ra ngủ tạm phía sau chuồng gà – nơi ẩm thấp và lạnh lẽo. Bà không khóc, chỉ khẽ thở dài, như trút hết những cay đắng cuối cùng của một đời người.

Sáng hôm sau, bà biến mất.

Chiếc chiếu trống trơn. Chăn gối không còn. Ngoài sân chỉ in lại vài dấu dép lấm lem trên nền đất ướt. Không ai biết bà đã đi đâu.

– Chắc bà bỏ về quê ngoại rồi. Thôi cũng tốt, đỡ phải lo cơm nước nữa! – con dâu nói thản nhiên.

Không ai đi tìm.
Không ai báo công an.

Hai tháng trôi qua.

Giữa lúc cả dòng họ tụ họp để bàn chuyện phân chia quyền thừa kế đất tổ, một người cháu bất ngờ nhận được một bưu phẩm gửi từ Viện Dưỡng Lão Hạnh Nguyện – TP. Đà Nẵng.

Bên trong là một văn bản đã được công chứng, kèm ảnh và xác nhận vân tay:

“Tôi, Nguyễn Thị Lành, là chủ sở hữu hợp pháp mảnh đất 400m² tại trung tâm xã, căn nhà cấp bốn hiện đang cho thuê, cùng số tiền tiết kiệm 1,3 tỷ đồng gửi tại ngân hàng.

Tôi chính thức tước quyền thừa kế của vợ chồng con trai út vì hành vi bạc đãi mẹ già.

Toàn bộ tài sản trên được trao tặng cho Quỹ nuôi dưỡng người cao tuổi neo đơn, với mong muốn những người già khác có được mái nhà bình yên hơn nơi từng gọi là gia đình.”

Ký tên: Nguyễn Thị Lành
Thực hiện tại Viện Dưỡng Lão Hạnh Nguyện.

Kèm theo là một bức ảnh:
Bà cụ trong chiếc áo len mới, tóc vấn gọn gàng, ngồi bên cửa sổ đón nắng, ánh mắt hiền hòa và nụ cười nhẹ nhõm.

Cả dòng họ chết lặng.

Người con trai út tái mặt. Con dâu lắp bắp:

– Mẹ… mẹ vẫn còn sống sao? Mẹ… sao lại làm vậy với chúng con?

Không ai lên tiếng bênh vực. Cụ trưởng họ chỉ chậm rãi nói:

– Mẹ còn sống. Nhưng mẹ không còn xem tụi bây là người nhà nữa.

Từ đó về sau, khoảng chuồng gà phía sau căn nhà không ai dám bén mảng.
Và người trong làng truyền tai nhau:

“Đừng đợi đến khi người già rời đi trong mưa, mới nhận ra mình đang đứng giữa sa mạc của tình thân.”

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *