Trưa hôm ấy, cả con sông Vàm Trại đặc quánh mùi bùn và nước lạnh.
Dòng người đứng dọc bờ, ai nấy đều im phăng phắc, chỉ còn tiếng khóc xé lòng của Lan – người đàn bà mới ngoài ba mươi, mặt tái nhợt, tay ôm chặt ba tấm di ảnh của Dũng và hai đứa con gái nhỏ, Na với Mi.
Ba chiếc quan tài được đưa về trên chiếc xe cứu hộ cũ, trời đổ mưa rả rích, người trong xóm lắc đầu thương hại:
“Tội nghiệp, chồng nghĩ quẩn kéo cả con theo…”
“Chắc tại vợ bỏ đi, nó mới làm liều vậy thôi…”
Lan chỉ quỳ gục xuống đất, chẳng còn sức mà thanh minh.
Tối đó, khi người trong xóm đã về hết, Lan mới dọn lại di vật của chồng.Chiếc điện thoại cũ dính đầy bùn, vỏ nứt toác, nhưng vẫn còn sáng.Cô cắm sạc, chờ máy lên nguồn.Khi màn hình bật sáng, thông báo đầu tiên hiện lên là:
“1 tin nhắn chưa gửi đi – đang chờ mạng…”