Em bị nói là ᴇᴍ ʙỏ ᴀɴʜ đɪ ᴛʜᴇᴏ ɴɢườɪ đàɴ ôɴɢ ᴋʜáᴄ nhưng họ đâu có biết rằng

Em bị nói là ᴇᴍ ʙỏ ᴀɴʜ đɪ ᴛʜᴇᴏ ɴɢườɪ đàɴ ôɴɢ ᴋʜáᴄ nhưng họ đâu có biết rằng

Cả xóm Làng Hạ, huyện Tân Lộc, chiều hôm ấy im phăng phắc.

Không phải kiểu yên tĩnh của buổi trưa hè, mà là thứ im lặng nặng như đá đè lên ngực người ta.

Trong gian giữa căn nhà cấp bốn cũ kỹ, ba chiếc quan tài nhỏ xếp thẳng hàng.

Một chiếc của anh Dũng.
Hai chiếc nhỏ hơn – của bé Na, mới 6 tuổi, và bé Mi, mới tròn 4.

Tôi ngồi nép ở góc nhà, lưng tựa vào bức tường lạnh ngắt. Hai mắt khô rốc. Không còn nước mắt để khóc.

Hôm nay, tôi – Lan – là người đón ba bố con về để làm đám.

Từ sáng đến giờ, người ra người vào không dứt. Ai cũng thì thào, thương hại, xót xa.

– “Con Lan khổ thân, chồng nghĩ quẩn kéo cả hai đứa nhỏ theo…”

– “Giá mà nó đừng bỏ nhà đi theo người khác thì đâu ra nông nỗi này…”

Mỗi câu nói như một nhát dao cắm thẳng vào ngực.

Nhưng tôi không nói gì.

Tôi chỉ nhìn ba chiếc quan tài trước mặt, rồi tự hỏi trong đầu một câu duy nhất:

Sao đời lại có thể cay nghiệt đến thế này?


Ba tuần trước, tôi bế hai con về ngoại.

Không phải vì hết yêu.

Mà vì không chịu nổi nữa.

Từ ngày anh Dũng nghỉ việc ở công ty, rượu là bạn, cá độ là nghiệp. Anh nợ dần, nợ chồng. Ban đầu là vay nóng, sau là vay xã hội đen. Càng nợ, anh càng uống. Càng uống, anh càng đánh.

Có những đêm, hai con tôi chui vào gầm giường, bịt tai, run lên bần bật vì tiếng bố chửi và tiếng đồ đạc vỡ loảng xoảng.

Anh bắt tôi gọi điện vay tiền bạn bè, hàng xóm, họ hàng.

Ai không cho, anh chửi.
Ai cho ít, anh đập đồ.

Đêm cuối cùng trước khi tôi đi, anh ném thẳng bát cơm vào tường, mảnh sứ văng tung tóe:

– “Cô bước ra khỏi nhà này thì đừng có quay lại. Ba bố con này không cần cô nữa!”

Tôi ôm hai con, nước mắt chảy không thành tiếng.

Tôi nghĩ đó chỉ là cơn nóng giận.

Tôi không biết đó là lời trăn trối.


3 giờ sáng hôm sau, điện thoại tôi rung.

Công an xã.

– “Chị Lan phải không? Chúng tôi vừa vớt được ba thi thể dưới sông Khe Mát… cách nhà chị hơn 1km.”

Tôi không kêu được tiếng nào.

Trong túi áo anh Dũng có một mảnh giấy, chữ nhòe vì nước:

“Cô đi rồi, tôi sống làm gì nữa.
Ba bố con tôi đi trước.”

Tôi quỵ xuống sàn nhà ngoại.

Không khóc.
Không ngất.
Chỉ là không còn cảm giác gì nữa.


Chiều nay, khi tôi đang thắp hương, nhóm bạn thân của anh Dũng kéo đến.

Một người nhìn tôi, giọng lạnh tanh:

– “Lan, giờ khóc cũng muộn rồi. Mày bỏ chồng đi theo ông chủ công ty, ai chịu nổi?”

Cả đám gật gù.

– “Đúng rồi.”
– “Đàn bà như thế thì ai chẳng quẫn.”

Tôi đứng dậy.

Hai chân run rẩy.

Tôi không cãi.

Tôi chỉ lặng lẽ mở tủ, lấy ra một phong bì niêm phong đỏ — thứ công an gửi cho tôi hôm nhận thi thể.

Tôi mở ra trước mặt họ.

Bên trong là biên bản điều tra ban đầu:

Anh Dũng nợ hơn 300 triệu tiền cá độ.
Bị nhóm xã hội đen nhiều lần đến nhà đe dọa.
Có nội dung đe dọa sẽ bắt hai con gái làm “con tin” nếu không trả nợ.

Và một chiếc điện thoại.

Tôi bật lên đoạn ghi âm 47 giây.

Giọng anh Dũng run rẩy, đứt quãng:

“Tôi xin các anh… tha cho con tôi.
Tôi sẽ tự xử.
Tôi không còn đường nào khác…”

Căn nhà im phăng phắc.

Không một tiếng xì xào.

Không một tiếng thở mạnh.

Tôi ngẩng đầu nhìn cả nhóm, giọng nghẹn lại:

– “Các anh bảo tôi bỏ đi theo người khác…”
– “Nhưng tôi đi để chạy trốn bạo lực, để vay tiền cứu anh ấy, cứu hai đứa nhỏ.”
– “Chỉ là… tôi về không kịp.”

Không ai nói được lời nào.


Mưa bắt đầu rơi lách tách trên mái hiên.

Tiếng chuông gió nơi góc nhà khẽ rung, leng keng trong gió.

Giữa căn nhà đầy khói hương, tôi bỗng nghe như có tiếng trẻ con thì thầm, rất khẽ:

“Mẹ ơi… mẹ về rồi à?”

Tôi bật khóc.

Lần đầu tiên, sau ba ngày.


Sau đám tang, sự thật dần được làm rõ.

Không phải một người đàn ông “vì bị bỏ rơi mà nghĩ quẩn”.

Mà là một người cha bị dồn đến đường cùng, chọn cái chết như cách duy nhất để bảo vệ con mình.

Còn tôi — người phụ nữ bị bạo lực gia đình — lại bị chính cộng đồng phán xét như kẻ phản bội.

Tôi hiểu ra một điều đau đớn:

Người ta luôn dễ tin vào câu chuyện đơn giản nhất.
Và luôn kết tội người phụ nữ trước, khi một bi kịch xảy ra.

Không ai hỏi tôi vì sao bỏ đi.
Không ai hỏi tôi đã sống thế nào trong căn nhà đó.
Không ai hỏi hai đứa trẻ đã run rẩy ra sao mỗi đêm.

Chỉ cần một lời đồn: “Theo trai.”
Là đủ chôn sống một người.

Ba chiếc quan tài hôm ấy không chỉ chôn ba mạng người.

Mà còn chôn luôn một sự thật:
👉 Bạo lực gia đình không giết người ngay lập tức.
👉 Nó giết dần, giết chậm, và giết cả những người không cầm tay đánh đập.

Và đôi khi, người phụ nữ rời đi không phải vì phản bội,
mà vì muốn sống sót.

Nhưng đáng sợ nhất…

Là khi một cộng đồng chọn tin vào lời đồn,
thay vì sự thật.

nguôn; https://chuyenthienha.com/btv_admin/em-bi-noi-la-%e1%b4%87%e1%b4%8d-%ca%99o-%e1%b4%80%c9%b4%ca%9c-d%c9%aa-%e1%b4%9b%ca%9c%e1%b4%87%e1%b4%8f-%c9%b4%c9%a2uo%c9%aa-da%c9%b4-o%c9%b4%c9%a2-%e1%b4%8b%ca%9ca%e1%b4%84-nhung-ho-dau-co-biet-rang/?fbclid=IwY2xjawPmxk9leHRuA2FlbQIxMABicmlkETEyeldxVDhFN0Z6MUVRd3VLc3J0YwZhcHBfaWQQMjIyMDM5MTc4ODIwMDg5MgABHpx3IC6T2U5nUrwVONCInKnsA8YEAgtOpsBYX7JBjjshmNDxRKI5uMeNCGnv_aem_CGkJ9kIZRmta-9eFWZAVog
sưu tập. chuyện không có thât

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *