Physical Address
304 North Cardinal St.
Dorchester Center, MA 02124
Physical Address
304 North Cardinal St.
Dorchester Center, MA 02124

Bố tôi mất vào một chiều đầu hạ, khi nắng còn thấp và tiếng ve chưa kịp rộ lên. Ông đi nhẹ nhàng, chỉ kịp nắm tay tôi thì thầm:
“Trước khi kết hôn, phải chừa cho mình một đường lui.”
Ngày đó, tôi cứ nghĩ ông quá thận trọng. Nhưng có những câu nói, chỉ đến khi trái tim bị ai đó bóp nghẹt, ta mới hiểu hết.
Tôi và Minh yêu nhau ba năm rồi cưới. Minh hiền, điềm đạm. Mẹ anh nghiêm và hay xét nét, còn em gái – Hân – tính thẳng đến mức dễ khiến người khác tổn thương.
Gia đình tôi khá hơn. Khi cưới, bố mẹ cho tôi 3 tỷ và một căn nhà hai tầng. Khi tôi tỏ ý ngại, bố chỉ cười:
— Của hồi môn là cho con. Không phải cho ai khác.
Hai ngày trước lễ cưới, ông đưa tôi xấp hồ sơ công chứng:
— Tất cả đứng tên con. Sau này muốn nhập chung hay không thì do con quyết định.
— Sao vậy bố?
Bố nhìn ra sân, giọng trầm xuống:
— Con gái khi yêu hay quên bản thân. Bố chỉ muốn nếu có một ngày con bị bỏ lại… con vẫn có nơi để về.
Tôi ôm ông, cười coi đó là sự lo xa.
Không biết rằng đó là lần cuối ông mỉm cười thật nhẹ nhõm về cuộc hôn nhân của tôi.
Sau cưới, Minh vẫn dịu dàng như thuở yêu nhau.
Mọi chuyện chỉ bắt đầu lệch khỏi quỹ đạo khi Hân ra trường.
Một buổi tối, Minh nói:
— Hân muốn mua chung cư, lãi ngân hàng cao quá. Anh tính… phụ nó một phần.
Tôi nói thật:
— Mình đâu dư dả gì? Tiền chung có vài trăm triệu.
Minh ngập ngừng rồi buông ra câu mà tôi không bao giờ quên:
— Thì… lấy tạm trong tài khoản của em. Sau này anh trả.
Tôi sững lại.
— Minh, đó là tiền bố mẹ tôi cho riêng.
Anh cười xòa:
— Của em cũng là của anh chứ có gì?
Không hiểu sao câu nói đó khiến lòng tôi lạnh buốt.
Tôi vẫn mềm:
— Em có thể cho Hân vay. Nhưng không thể cho số lớn như vậy.
Minh lập tức im lặng, mặt tối đi. Đó là lần đầu tôi nghe tiếng xì xào khó chịu từ mẹ chồng và Hân ở trên lầu.
Tôi yêu Minh, nhưng tôi cũng nhớ lời bố.
Tôi không động vào tài sản của mình nữa. Tài khoản được tăng bảo mật, sổ tiết kiệm giữ riêng. Tôi không giấu Minh, cũng không giải thích.
Vì một người nghĩ rằng “tiền vợ là tiền mình”, sẽ chẳng bao giờ thắc mắc nó thật sự thuộc về ai.
Một sáng chủ nhật, khi tôi đang tưới hoa, Minh gọi:
— Vợ ơi, anh dùng laptop em nhé, anh chuyển cho Hân chút!
— Chuyển gì?
— 2 tỷ thôi mà. Hân tìm được căn đẹp lắm.
Tôi chưa kịp phản ứng, anh đã đăng nhập tài khoản ngân hàng liên kết số điện thoại của tôi.
Nhưng chỉ vài giây sau…
Gương mặt Minh tái nhợt.
— Sao tài khoản không cho phép giao dịch…?
— Sao lại yêu cầu xác minh sinh trắc học…?
— Sao… sao anh không chuyển được?
Tôi bước tới, bình thản:
— Vì đó là tài khoản đứng tên riêng em.
Minh quay phắt lại, ánh mắt chằng chịt hoang mang:
— Em… công chứng tài sản riêng từ trước khi cưới? Tại sao?
— Vì bố tôi muốn như vậy. Và vì em cũng muốn an toàn.
Minh hét khẽ:
— Em không tin anh???
Câu đó làm tôi đau, nhưng hơn hết… tôi thấy rõ sự thật.
— Minh, anh định chuyển 2 tỷ của tôi cho em gái anh mà không hỏi tôi một câu. Người không tin ai… là anh.
Anh lặng im.
Chiều đó, cả nhà chồng đều biết chuyện.
Mẹ chồng nói:
— Con gái nhà giàu nên tính toán. Cưới về là giữ khư khư của hồi môn. Nhà này không ai làm thế.
Hân nhìn tôi như kẻ xa lạ:
— Chị có coi anh em tụi này là người nhà không?
Tôi chỉ nói:
— Nếu coi tôi là người nhà, sao lại muốn lấy tiền của tôi mà không hỏi?
Không ai đáp.
Tối đó Minh xuống phòng khách, giọng khàn như sắp vỡ:
— Anh xin lỗi. Nhưng… em mở chút được không? Giúp Hân một lần thôi.
Tôi lắc đầu.
— Không phải vì tiền. Mà vì cách anh làm.
Minh siết chặt tóc mình, giọng nghẹn:
— Anh tưởng anh là chỗ dựa của em. Hóa ra… anh chẳng có gì.
Tôi nhẹ giọng:
— Không ai cần anh có gì hết. Chỉ cần anh tôn trọng vợ mình.
Ba ngày sau, tôi xách một vali nhỏ, trở về căn nhà bố.
Minh đến tìm, đỏ cả mắt:
— Em đừng đi. Anh sai rồi. Hân… xin lỗi rồi. Mẹ anh… chưa hiểu nhưng rồi sẽ hiểu.
Tôi khẽ lắc đầu:
— Em đi không phải vì không yêu anh. Em đi để anh biết: hôn nhân cần ranh giới. Không phải hòa lẫn mọi thứ.
— Bao lâu em mới về?
Tôi nhìn anh rất lâu.
— Khi nào anh không xem tiền của vợ là thứ có thể quyết định một mình… thì em sẽ về.
Minh ôm tôi, run rẩy. Tôi để anh ôm, rồi từ từ gỡ tay anh ra.
Tôi đã chọn đường lui của mình.
Không phải để chạy trốn.
Mà để giữ lại chính mình.
Minh gõ cửa nhà bố tôi.
Anh gầy đi, nhưng ánh mắt khác hẳn – trầm, chín và biết nghĩ.
— Anh mở tài khoản đứng tên chung rồi. Tiền của anh, của em là của chúng ta. Nhưng của hồi môn… anh tôn trọng.
— Anh cũng… thôi ưu tiên Hân. Anh muốn sửa.
Tôi nhìn anh thật lâu.
Rồi tôi mở rộng cánh cổng.
— Về nhà thôi.
Minh ôm chặt tôi, như người đi lạc cuối cùng cũng chạm tới bến.
Khoảnh khắc ấy, tôi hiểu lời bố không phải để gieo nghi ngờ.
Đường lui không phải để rời bỏ.
Mà để biết ai thật sự muốn giữ mình ở lại.