Physical Address
304 North Cardinal St.
Dorchester Center, MA 02124
Physical Address
304 North Cardinal St.
Dorchester Center, MA 02124

Bước tới thang máy chung cư sau khi tan làm, tôi vừa ấn nút tầng thì ông lão sống tầng dưới bất ngờ lao tới, ấn nút dừng khẩn cấp rồi hô to:
“Đừng về nhà, cô chạy mau đi!”
Tôi giật mình. Trong thang máy chỉ có hai người: tôi và ông Tư – hàng xóm sống một mình, già nua, ít nói, thường bị bọn trẻ trong khu gọi là “ông lẩm cẩm”.
– Ông làm gì vậy? – tôi hoảng hốt hỏi.
Ông Tư quay sang nhìn tôi. Đôi mắt đục mờ nhưng ánh lên vẻ khẩn thiết lạ thường.
– Đừng về nhà… cô mau chạy đi. Nguy hiểm lắm.
Tim tôi đập thình thịch.
– Ông nói gì vậy? Nhà tôi có chuyện gì sao?
Ông run rẩy, hạ giọng thì thào:
– Tôi nghe thấy… dưới cửa nhà cô có tiếng lạ. Không giống tiếng người. Tin tôi đi, đừng về.
Tôi bật cười gượng. Nghĩ thầm chắc ông lại tưởng tượng. Nhưng nụ cười chưa kịp tắt thì ông bất ngờ nắm chặt lấy tay tôi, lực mạnh đến khó tin:
– Nghe tôi! Mạng cô đang gặp nguy hiểm!
Không khí trong thang máy trở nên ngột ngạt. Tôi giật tay ra, bấm nút mở cửa. Thang máy rung nhẹ rồi tiếp tục chạy. Khi cửa mở đúng tầng nhà tôi, ông Tư vẫn đứng trong đó, lắc đầu liên tục, miệng lẩm bẩm:
– Đừng vào… đừng vào…
Tôi bước ra, trong lòng bực bội. Nghĩ ông lão này chắc có vấn đề thật rồi. Nhưng khi đứng trước cửa nhà, tôi bất giác rùng mình.
Dưới khe cửa, có ánh sáng xanh nhợt nhạt le lói, như có ai đó đang đi lại bên trong. Trong khi rõ ràng tôi sống một mình.
Tôi chần chừ. Đúng lúc ấy, cửa căn hộ đối diện mở ra. Bà Dung – hàng xóm tầng trên – ló đầu ra, giọng quen thuộc:
– Lan, về rồi à? Vào nhà đi, tối rồi.
Thấy bà, tôi bớt lo. Có lẽ mình đã bị ông Tư làm cho sợ. Tôi tra chìa khóa, mở cửa.
Cạch.
Bên trong tối om. Không hề có ánh sáng xanh nào cả. Tôi bật đèn, mọi thứ vẫn y nguyên. Thở phào nhẹ nhõm, tôi đặt túi xách xuống. Nhưng khi quay lại đóng cửa, tim tôi bỗng thắt lại.
Trên kệ giày có một đôi giày da lạ, rõ ràng không phải của tôi.
Mồ hôi lạnh túa ra. Tôi nhớ rất rõ, trước khi đi làm, nhà hoàn toàn trống. Đôi giày này từ đâu ra?
Bất chợt, từ phòng ngủ vang lên tiếng kéo ghế:
“két… két…”
Tôi run rẩy cầm điện thoại định gọi công an. Màn hình sáng lên, hiện một tin nhắn chưa đọc:
“Đừng về nhà.”
Người gửi: số lạ.
Thời gian: 8:57 tối – đúng lúc tôi còn đang ở trong thang máy.
Cửa phòng ngủ kẽo kẹt mở ra. Một người đàn ông lạ mặt, cao lớn, bước ra. Trong tay hắn là một vật nhọn ánh lên dưới ánh đèn.
– Cuối cùng thì cũng về… – hắn cười khùng khục.
Tôi hét lên, lao về phía cửa. Nhưng khóa an toàn đã bị chốt từ bên trong, không sao mở được. Hắn tiến lại gần. Tôi hoàn toàn tuyệt vọng.
Đúng lúc ấy, cửa chính bất ngờ bị đạp tung.
Ông Tư cùng hai bảo vệ chung cư lao vào. Chỉ trong chốc lát, người đàn ông kia đã bị quật ngã và khống chế.
Tôi òa khóc.
Sau đó tôi mới biết, ngay khi rời thang máy, ông Tư đã gọi bảo vệ, nói rằng ông nhìn thấy một bóng đen lẻn vào căn hộ của tôi. Ông Tư vốn là cựu công an đã nghỉ hưu. Mắt đã kém, tai không còn thính, nhưng linh cảm thì chưa từng sai.
Người đàn ông kia là kẻ trốn truy nã vì tội cướp, chọn nhầm căn hộ của tôi để ẩn náu.
Sau đêm kinh hoàng ấy, tôi đến cảm ơn ông Tư. Ông chỉ lắc đầu, giọng chậm rãi:
– Tôi chỉ làm điều mình phải làm thôi. Người ta tưởng tôi lẩm cẩm… nhưng cái chết thì không bao giờ nói đùa đâu.
Tôi im lặng, nước mắt rơi. Trong thang máy tối hôm ấy, ông đã cứu mạng tôi chỉ bằng hai chữ:
“Đừng về.”