Dắt theo con gái 3 tuổi đi dự đám cưới người quen, nào ngờ vừa đến nơi chưa kịp động đũa, mẹ cô dâu đã cười gượng, thủng thẳng nói một câu khiến tôi chết lặng…

Dắt theo con gái 3 tuổi đi dự đám cưới người quen, nào ngờ vừa đến nơi chưa kịp động đũa, mẹ cô dâu đã cười gượng, thủng thẳng nói một câu khiến tôi chết lặng…

Tôi dẫn con gái 3 tuổi đi dự đám cưới con của một người quen.
Hai mẹ con diện váy mới, tay bắt mặt mừng – vì dù sao cũng là họ hàng bên chồng.

Vừa ngồi xuống bàn tiệc, chưa kịp uống ngụm nước, mẹ cô dâu từ đâu bước tới, giả lả cười:
– “Ôi, nhà cô tính cỗ vừa đủ người lớn, giờ cháu nhỏ đi theo thì… e hơi tốn kém…”

Tôi cười gượng, chưa kịp phản ứng thì bà nói thẳng hơn:
– “Lần sau, ai đi một mình thì cứ một mình, dắt trẻ con theo thế này thì cô ngại quá…”

Cả bàn tiệc chững lại.
Vài người quay sang nhìn tôi, rồi nhìn bé con đang ngồi ngơ ngác.

Tôi đỏ mặt, tay run lên vì tức, nhưng cố nuốt nước mắt, đứng phắt dậy dắt con ra ngoài.

Về đến nhà, con bé ngước lên hỏi nhỏ:
– “Sao mình không ăn cưới hả mẹ? Con đói…”

Tôi nghẹn ngào ôm con vào lòng, dỗ dành rồi nấu cháo cho con ăn.

Vừa đặt con ngồi ăn, tôi mới ngồi xuống ghế thở phào thì…
điện thoại đổ chuông liên tục.

Một người bạn cũng dự đám cưới gọi tới, giọng hoảng hốt:
– “Mày có tin không? Cả mấy bàn tiệc đang náo loạn! Món súp khai vị vừa ăn xong thì nhiều người nôn ói, ngất xỉu, phải đưa đi viện rồi. 5–6 người nhập viện! Nhà hàng đang bị công an phong tỏa để điều tra thực phẩm!”

Tôi chết lặng.

Nhìn sang con gái vẫn ăn ngon lành chén cháo ở nhà, tôi ôm chặt con, tim đập thình thịch.

Hóa ra, cái “cỗ đủ người” mà mẹ cô dâu tiếc rẻ…
lại chính là thứ đầu độc ngày vui của họ.

Nếu tôi không bị sỉ nhục mà đứng lên về sớm,
thì đứa bé 3 tuổi này…
có lẽ đã nằm trong danh sách cấp cứu.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *