Cụ già đạp xích lô vô tình làm trầy một chiếc ô tô tiền tỷ, ai cũng nghĩ cụ sẽ phải bán nhà để đền…

Cụ già đạp xích lô vô tình làm trầy một chiếc ô tô tiền tỷ, ai cũng nghĩ cụ sẽ phải bán nhà để đền… rồi cái kết khiến nhiều người ngỡ ngàng.

Giữa trưa nắng gắt, con đường trước một trung tâm thương mại đông nghịt người và xe. Một cụ ông đạp xích lô chở hàng, mồ hôi ướt đẫm lưng áo, đôi tay run run vì nắng nóng và tuổi tác, cố gắng len lỏi qua dòng xe chật kín.

Bất chợt… két — một tiếng kim loại vang lên khẽ nhưng đủ khiến mọi người giật mình.

Chiếc xích lô va quệt vào một chiếc ô tô sang trọng, mang biển số đẹp, đang đỗ bên lề đường. Trên lớp sơn bóng loáng xuất hiện một vết trầy khá rõ.

Người đi đường lập tức dừng lại xem. Nhiều tiếng xì xào vang lên:
– Chắc cụ khổ rồi… xe này giá không hề rẻ.
– Tuổi cao rồi còn phải mưu sinh, chỉ một sơ suất là lo cả đời.

Cụ ông vội vàng xuống xe, liên tục cúi đầu xin lỗi, giọng run rẩy:
“Cho tôi xin lỗi… tôi không để ý… nếu cần, tôi sẽ chịu trách nhiệm.”

Một vài người rút điện thoại ra quay lại, không khí trở nên căng thẳng. Ít phút sau, chủ chiếc ô tô xuất hiện.

Đó là một người đàn ông ngoài 30 tuổi, ăn mặc lịch sự. Anh nhìn vết trầy trên xe, rồi quay sang cụ già đang đứng lúng túng bên cạnh.

Cả đám đông bỗng im lặng, nín thở chờ đợi phản ứng của anh…

…Người đàn ông chậm rãi tiến lại gần cụ già. Anh cúi xuống quan sát kỹ vết trầy trên xe rồi quay sang hỏi nhỏ:
“Cụ có bị sao không ạ?”

Câu hỏi ấy khiến tất cả mọi người sững lại. Cụ ông ngẩng lên, ánh mắt đầy lo lắng, vội xua tay:
“Không… không sao đâu cậu. Chỉ là tôi lỡ tay… làm hỏng xe của cậu rồi.”

Người đàn ông im lặng vài giây, rồi bất ngờ mỉm cười. Anh lấy điện thoại ra, nhưng không phải để gọi bảo hiểm như mọi người nghĩ. Anh mở cốp xe, lấy khăn lau nhẹ vết trầy, rồi nói lớn để mọi người cùng nghe:
“Chỉ là vết xước nhỏ thôi. Đánh bóng lại là xong.”

Đám đông ồ lên. Có người không tin vào tai mình.
“Thật vậy sao?” – một người hỏi lại.
Người đàn ông gật đầu:
“Xe là để phục vụ con người, chứ không phải để làm khổ con người.”

Anh quay sang cụ già, nhẹ nhàng nói tiếp:
“Cụ đừng lo. Cụ đã vất vả mưu sinh ở tuổi này rồi. Cháu không thể vì một vết trầy mà khiến cụ phải day dứt.”

Cụ ông run run nắm chặt tay anh, mắt đỏ hoe:
“Cậu… cậu tốt quá. Tôi cảm ơn cậu nhiều lắm.”

Chưa dừng lại ở đó, người đàn ông còn rút ví, đặt vào tay cụ một khoản tiền nhỏ.
“Coi như cháu mua giúp cụ một buổi nghỉ ngơi. Trưa nắng thế này, cụ về nghỉ sớm nhé.”

Cụ già bật khóc, liên tục cúi đầu cảm ơn. Những người xung quanh lặng đi, rồi có người vỗ tay, có người lặng lẽ cất điện thoại xuống.

Giữa con phố ồn ào, khoảnh khắc ấy bỗng trở nên ấm áp lạ thường.
Một vết trầy trên xe đã qua đi rất nhanh, nhưng lòng tốt thì ở lại rất lâu trong tim những người chứng kiến hôm đó.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *