Con tôi gọi tôi là ʙà ɢɪà ᴠô ᴅụɴɢ, ʟà đồ ăɴ ʙáᴍ, ʟà ᴛʜứ sốɴɢ ᴄʜỉ ᴛổ ᴘʜɪềɴ người khác

Con tôi gọi tôi là ʙà ɢɪà ᴠô ᴅụɴɢ, ʟà đồ ăɴ ʙáᴍ, ʟà ᴛʜứ sốɴɢ ᴄʜỉ ᴛổ ᴘʜɪềɴ người khác

Con trai tôi đè chặt vai tôi xuống ghế.
Con dâu đứng đối diện, cầm ly nước muối, lạnh lùng đổ thẳng vào miệng tôi.

– “Súc cho sạch đi. Miệng bà bẩn quá rồi.”

Họ gọi tôi là bà già vô dụng, là đồ ăn bám, là thứ sống chỉ tổ phiền người khác.

Họ tin chắc tôi đã lú lẫn, yếu đuối, chẳng còn biết gì ngoài ngồi một chỗ thở dốc. Một bà già thì nói làm gì, ai tin?

Nhưng họ không biết, suốt nhiều tuần nay, tôi đã âm thầm ghi lại tất cả.

Và chính giây phút ấy…
họ đã tự tay đưa cho tôi bằng chứng cuối cùng để chôn vùi chính mình.

Bà Tư ngồi bất động trên chiếc sofa ở góc phòng, lưng thẳng nhưng đôi tay gầy guộc đặt lên đầu gối. Ánh nắng chiều loang lổ trên nền đá cẩm thạch lạnh lẽo của căn biệt thự.

Từ bếp vọng ra mùi thức ăn đắt tiền.

Nhưng với bà, căn nhà này luôn nồng nặc một thứ mùi khác:
mùi tiền bạc bốc lên từ lòng tham, và mùi cay chát của sự phản bội.

Bà Tư từng là người đàn bà sắc sảo, nói một câu là cả họ phải nghe. Nhưng cơn tai biến nhẹ năm ngoái đã lấy đi của bà phần nào sức lực. Bước chân chậm hơn. Lời nói đôi khi ngập ngừng.

Chỉ thế thôi.

Nhưng với con trai và con dâu, thế là đủ để biến bà thành gánh nặng.

Hùng – con trai ruột – và Lan – con dâu – chưa bao giờ bỏ lỡ cơ hội nhắc bà nhớ “vị trí” của mình.

– “Bà già vô dụng,” Lan buông giọng sắc như dao mổ mỗi lần thấy bà Tư lật chăn hay loay hoay trong bếp.
– “Ăn thì khỏe, ngủ thì giỏi, ngoài ra được tích sự gì? Ngồi yên đó kẻo vướng chân người ta.”

Hùng ít nói hơn. Nhưng sự im lặng của anh ta còn đáng sợ hơn. Ánh mắt lạnh tanh, khó chịu, như thể chỉ cần bà thở mạnh cũng là một cái tội.

Họ tin chắc một điều:
Bà Tư đã mất khả năng phản kháng.
Một cái bóng già nua, chỉ chờ ngày lụi tàn.

Nhưng họ đã nhầm.

Nhiều tuần nay, dưới lớp áo nâu cũ kỹ và chiếc túi vải sờn mép, bà Tư âm thầm làm một việc mà không ai ngờ tới.

Bà không hề lú.

Trí nhớ của bà, đặc biệt là về những điều tàn nhẫn, lại sắc bén đến đáng sợ.

Khi họ nghĩ bà ngủ gật, bà đang lắng nghe.
Khi họ tưởng bà lẩm nhẩm kinh Phật, bà đang ghi âm.

Công cụ của bà là một chiếc điện thoại thông minh cũ – thứ Hùng đưa cho bà với vẻ bố thí:

– “Cầm đó gọi người làm cũ, chứ bà biết dùng làm gì đâu.”

Hùng không biết rằng, dưới bàn tay run run nhưng kiên nhẫn của mẹ mình, chiếc điện thoại ấy đã trở thành vũ khí.

Mỗi đêm, khi căn biệt thự chìm vào im lặng, bà Tư lại ngồi dậy. Dưới ánh đèn ngủ mờ mờ, bà mở cuốn sổ cũ, cẩn thận ghi từng dòng.

Ngày 15/10 – 21h30:
Lan chửi: “Bà già sống cho chật nhà.”

Ngày 22/10 – 7h sáng:
Hùng đẩy tôi vào tường. Nói: “Ngã thì chết luôn cho đỡ phiền.”

Ngày 2/11 – 18h:
Đổ nước muối vào miệng. Ghi âm đầy đủ.

Bà ghi, không khóc.
Bà ghi, không run.
Bà chờ.

Và rồi, cái ngày đó cũng đến.

Họ tưởng bà lại “lên cơn”, lẩm cẩm nói nhảm, nên không buồn đề phòng.

Con trai giữ chặt vai.
Con dâu đứng trước mặt.

Nhục nhã. Đau đớn.
Nhưng là món quà cuối cùng họ tự trao.

Ba ngày sau, trong buổi giỗ họ, khi họ hàng đông đủ, bà Tư chậm rãi đứng dậy.

Bà không run.
Bà không khóc.

Bà đặt chiếc điện thoại lên bàn, bấm nút phát.

Căn phòng chết lặng.

Tiếng chửi.
Tiếng đe dọa.
Tiếng nước đổ.
Tiếng bà ho sặc sụa.

Rõ ràng. Không thể chối cãi.

Ngay chiều hôm đó, công an phường có mặt.

Lan gào khóc.
Hùng quỳ sụp.

Còn bà Tư, ngồi thẳng lưng trên ghế, giọng bình thản đến lạnh người:

– “Tôi không cần các người nuôi.”
– “Tôi chỉ cần công lý.”

Người ta thường nghĩ, bà già thì vô hại.

Nhưng họ quên mất một điều:

👉 Người đã sống đủ lâu, đủ đau, đủ nhẫn nhịn…
👉 khi đứng lên, sẽ không bao giờ đánh trượt.

Và lần này,
bà Tư thắng.


© 2026 chuyenthienha.com
Nội dung thuộc bản quyền website.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *