Physical Address
304 North Cardinal St.
Dorchester Center, MA 02124
Physical Address
304 North Cardinal St.
Dorchester Center, MA 02124

Cô bé mồ côi ở xóm Đông bị bố nuôi bắt ăn cơm trắng với rau luộc suốt 18 năm, cho đến ngày chiếc ô tô sang trọng dừng trước cổng và hé lộ sự thật như sét đánh.
Ở xóm Đông, ai cũng biết về Thảo – đứa bé được nhận nuôi từ lúc 3 tuổi, sống trong căn nhà tồi tàn nhất xóm. Nhưng không ai biết rằng sau cánh cửa gỗ mục ấy là một cuộc sống chẳng khác nào địa ngục.
Bố nuôi Thảo – ông Hảo – lúc nào cũng gằn giọng:
“Mồ côi như mày ăn cơm có rau là may rồi. Đừng có đòi hỏi.”
Suốt 18 năm ròng rã, bữa ăn của Thảo chỉ có cơm trắng và rau luộc nhạt. Không thịt, không trứng, không một món ăn tử tế.
Ngày đông, cô mặc chiếc áo rách đi học. Ngày mưa, ông Hảo ném cho cô cái áo mưa rách hai lỗ và quát:
“Thân phận mày thế là đúng.”
Khi cô khóc vì tủi thân, ông chỉ lạnh lùng nói:
“Ba tao nuôi mày đến lớn, sau này đi làm nhớ trả nợ.”
Thảo lớn lên với mái tóc khô, đôi mắt buồn và dáng người gầy gò. Cô chưa từng có sinh nhật, chưa mặc quần áo mới bao giờ. Nhưng ai cũng thắc mắc: gương mặt cô thanh tú khác hẳn với người trong nhà.
Ông Hảo chỉ đáp qua loa:
“Con rơi nhà ai đó, tao thương nên nhặt về.”
Rồi một ngày, chiếc xe hơi đen bóng dừng trước cổng nhà.
Cả xóm Đông đang phơi lúa thì nghe tiếng động cơ lớn. Cửa xe mở, một người phụ nữ khoảng 50 tuổi bước xuống. Bà nhìn thấy Thảo đang rửa rau bên giếng và lập tức run rẩy:
“Con… trời ơi, đúng là con rồi…”
Thảo hoảng sợ:
“Cô tìm ai ạ?”
Người phụ nữ bật khóc, chạy tới ôm cô:
“Con gái của mẹ! Con là Mai Chi! Con mất tích khi mới ba tuổi… mẹ tìm con suốt 18 năm…”
Cả xóm sững người.
Ông Hảo từ trong nhà lao ra, mặt tái mét:
“Bà nhầm rồi! Nó là con tôi!”
Người phụ nữ mở túi, lấy ra một chiếc vòng vàng khắc chữ “M.C” – giống hệt chiếc vòng Thảo vẫn đeo từ nhỏ. Bà đưa thêm phong bì chứa giấy tờ:
“Đây là kết quả đối chiếu ADN trùng khớp 100%. Ông còn gì để nói?”
Ông Hảo đứng chết lặng.
Chỉ 20 phút sau, cảnh sát đến và sự thật bị phanh phui:
Thảo không hề được nhặt về.
Cô bị kẻ xấu bắt cóc khi 3 tuổi rồi bán cho ông Hảo với giá vài triệu đồng.
Ông Hảo biết thân phận thật của cô nhưng giấu, bắt cô làm việc nhà như lao động không công.
Hằng năm ông còn nhận tiền từ một tổ chức thiện nguyện bằng cách giả vờ nuôi trẻ mồ côi.
Khi bị còng tay, ông ta vẫn gào lên:
“Tao nuôi nó 18 năm! Nó nợ tao cả đời!”
Người mẹ chỉ ôm chặt Thảo, nghẹn giọng:
“Nó chẳng nợ ai. Con bé mới là người đáng thương nhất.”
Khoảnh khắc chiếc xe sang đưa Thảo rời khỏi xóm Đông.
Thảo nhìn lại căn nhà tồi tàn một lần cuối. Hàng xóm đứng yên không nói được lời nào. Đứa con gái 18 năm sống khổ cực… nay lại là tiểu thư thất lạc của một gia đình giàu bậc nhất thành phố.
Nhưng điều khiến mọi người rơi nước mắt chính là câu nói của Thảo.
Cô không khóc. Chỉ nhìn người mẹ ruột và nói thật khẽ:
“Nếu có kiếp sau… con mong được làm con mẹ từ đầu.”
Người mẹ ôm chặt cô, run rẩy:
“Không cần kiếp sau. Kiếp này, mẹ sẽ bù đắp cho con thật nhiều.”
Cánh cửa xe đóng lại. Chiếc xe sang rời đi, để lại xóm Đông bàng hoàng — cùng sự thật chấn động:
Đứa bé mồ côi bị hành hạ suốt 18 năm… chính là tiểu thư mất tích của một gia đình quyền thế.