Chồng mất chưa lâu, em trai chồng ngỏ ý chăm sóc mẹ con tôi – lý do khiến tôi càng thêm đau lòng và tủi nhục

Chồng mất chưa lâu, em trai chồng ngỏ ý chăm sóc mẹ con tôi – lý do khiến tôi càng thêm đau lòng và tủi nhục

Tôi đến giờ vẫn chưa thể nguôi ngoai trước những chuyện đã xảy ra.

Vợ chồng tôi kết hôn được 3 năm. Gia đình chồng khá giả, còn hoàn cảnh nhà tôi thì khó khăn. Ngày chúng tôi về xin cưới, không ít người trong gia đình anh tỏ thái độ coi thường, thậm chí tìm đủ cách để ngăn cản mối quan hệ này.

Thế nhưng, người tính không bằng trời tính. Sau một tháng chia tay, tôi phát hiện mình mang thai. Chúng tôi quay lại với nhau, hai bên gia đình cuối cùng cũng đồng ý tổ chức đám cưới. Tôi từng nghĩ đó là cái kết viên mãn cho tình yêu của hai vợ chồng.

Không ngờ, khi về chung một nhà, cuộc sống của tôi lại ngày càng vất vả.

Mẹ chồng tôi là người khắt khe, lại vốn không có thiện cảm với con dâu nên thường xuyên gây khó dễ. Tôi vừa về làm dâu được hai ngày, bà đã cho nghỉ người giúp việc rồi đổ hết mọi việc trong nhà lên đầu tôi. Từ sáng đến tối, tôi luôn tay luôn chân, không lúc nào được nghỉ.

Chồng tôi bận rộn công việc, thường xuyên đi sớm về khuya. Trong căn nhà rộng lớn ấy, nhiều lúc tôi cảm thấy mình thật lạc lõng, không biết dựa vào ai.

Rồi biến cố ập đến.

Hai tháng trước, chồng tôi đột ngột qua đời vì đột quỵ khi đang làm việc ban đêm. Khi mọi người phát hiện thì anh đã không còn nữa. Với tôi, đó là cú sốc quá lớn, khiến cả thế giới như sụp đổ.

Đau lòng hơn, mẹ chồng không những không an ủi mà còn tìm cách trách móc tôi. Bà cho rằng tôi không hợp tuổi với chồng nên mới mang lại điều không may cho gia đình.

Những ngày gần đây, tôi sống trong nước mắt. Bữa cơm nào cũng nghẹn ngào, chỉ vì thương con còn quá nhỏ nên tôi cố gắng gượng sống tiếp.

Cho đến hôm qua, em trai chồng bất ngờ đề nghị một chuyện.

Em nói muốn thay anh trai chăm sóc, lo lắng cho mẹ con tôi trong thời gian tới. Em còn kể rằng trước kia hai anh em từng uống rượu với nhau, và khi đó chồng tôi đã dặn dò: nếu chẳng may anh có chuyện gì, mong em đứng ra làm chỗ dựa cho mẹ con tôi, vì anh hiểu rõ tính cách của mẹ mình.

Nghe những lời ấy, tôi không biết nên buồn hay nên đau. Tôi tủi thân vì nhận ra rằng, trong căn nhà này, quả thật tôi chẳng có ai để nương tựa.

Em chồng tôi chưa có vợ, từ trước đến nay cũng đối xử rất tốt với tôi. Nhưng chồng tôi mới mất chưa lâu, tôi hoàn toàn không có ý định mở lòng hay dựa dẫm vào bất kỳ ai khác.

Theo mọi người, tôi nên từ chối em chồng như thế nào để vừa giữ được ranh giới, vừa không làm tổn thương hay mất lòng?

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *