CHỒNG CHỞ BỒ VÀO NHÀ NGHỈ – VỢ KHÔNG ĐÁNH GHEN, CHỈ THÌ THẦM MỘT CÂU VỚI BÀ BÁN TRÀ ĐÁ… VÀ CÁI KẾT KHÔNG THỂ NHỤC HƠN

CHỒNG CHỞ BỒ VÀO NHÀ NGHỈ – VỢ KHÔNG ĐÁNH GHEN, CHỈ THÌ THẦM MỘT CÂU VỚI BÀ BÁN TRÀ ĐÁ… VÀ CÁI KẾT KHÔNG THỂ NHỤC HƠN

Nắng chiều đổ lửa xuống mặt đường nhựa, hơi nóng bốc lên hầm hập. Tôi ngồi trong chiếc taxi đỗ nép bên lề, ánh mắt không rời cổng nhà nghỉ “Hạnh Phúc” đối diện. Biển hiệu màu hồng nhấp nháy lòe loẹt, rẻ tiền, như đang giễu cợt lòng kiên nhẫn của tôi.

Năm phút sau, chiếc Mazda trắng quen thuộc của chồng tôi – Huy – chậm rãi rẽ vào. Ghế phụ là một cô gái trẻ, tóc nhuộm vàng, váy ngắn đến mức phản cảm. Huy cúi sang nói gì đó, tay còn tranh thủ vuốt má cô ta trước khi cả hai khuất sau cánh cổng sắt.

Tim tôi nhói lên.
Dù đã chuẩn bị tinh thần, khoảnh khắc tận mắt thấy chồng phản bội vẫn đau đến nghẹt thở.

Cơn giận dâng trào. Tôi hoàn toàn có thể lao vào đó, tát, chửi, giật tóc, làm ầm cả khu phố. Nhưng rồi tôi chợt dừng lại.

Tôi là giáo viên. Là người có học.
Nếu tôi đánh ghen, người mất mặt nhất vẫn là tôi.
Đánh ghen chỉ giữ được thân, không giữ được tâm.

Tôi trả tiền taxi, chỉnh lại áo quần, rồi bước xuống xe.
Không vào nhà nghỉ.
Tôi rẽ sang quán trà đá vỉa hè sát bên.

Bà chủ quán khoảng ngoài 50, miệng lanh lợi, mắt láo liên – kiểu người “biết hết chuyện trong khu”. Tôi gọi một cốc nhân trần đá, ngồi uống chậm rãi. Nhà nghỉ này chỉ có một lối ra vào. Tôi biết, hai kẻ kia chưa thể thoát.

Tôi nghiêng người lại gần bà chủ quán, hạ giọng thì thầm chỉ đúng một câu:

“Chị ơi, em vừa nghe tin từ người quen bên trên. Khoảng 5 phút nữa, đội phòng chống tệ nạn xã hội kiểm tra đột xuất nhà nghỉ bên cạnh. Họ theo dõi đường dây trong này lâu rồi. Chị quen chủ thì báo gấp, không là bị niêm phong, liên lụy cả quán chị đấy.”

Mặt bà chủ tái mét.
Bà ta chính là họ hàng xa của chủ nhà nghỉ.

Không kịp hỏi thêm, bà vớ điện thoại gọi thẳng sang lễ tân, giọng run thấy rõ:
“Dọn ngay! Đoàn kiểm tra sắp xuống! Cho khách chạy hết đi!”

Tôi nhấp một ngụm nước mát lạnh.
Trong kia chắc đang loạn như ong vỡ tổ.

Chưa đầy 10 phút sau, cổng sắt bật mở.
Cả con phố náo loạn.

Khách khứa hớt hải lao ra, người cài vội cúc áo, người xách giày trên tay. Và rồi… tâm điểm xuất hiện.

Huy – chồng tôi – trần trùng trục, chỉ quấn độc chiếc khăn tắm ngang bụng bia phệ.
Cô bồ theo sau, cuốn vội tấm ga giường trắng, tóc tai rối bời, mặt cắt không còn giọt máu.

Tiếng xì xào nổi lên khắp nơi. Điện thoại giơ lên quay lia lịa.

Đúng lúc ấy, tôi đứng dậy, bước ra chắn ngay trước mặt họ.

Huy khựng lại như hóa đá.
“Vợ… sao em lại ở đây?”

Tôi nhìn anh ta, giọng bình thản đến lạnh người:
“Anh chạy nhanh thế? Sợ công an à? Yên tâm, không có công an đâu.”

Anh ta trố mắt.
“Tất cả… là em làm?”

Tôi mỉm cười nhạt:
“Tôi chỉ muốn xem, khi có chuyện, anh có đủ bản lĩnh che chắn cho người anh gọi là ‘yêu’ không. Nhưng hóa ra, anh còn chẳng kịp mặc quần.”

Cô bồ cúi gằm, co rúm sau lưng Huy.
Tôi lắc đầu, nói chậm rãi:

“Về nhà ký đơn ly hôn. Xe là của bố mẹ tôi cho, anh để chìa khóa lại. Tôi không dùng chung đồ với thiên hạ – nhất là loại đã thành phế phẩm.”

Tôi rút ví, thả tờ 500 nghìn xuống đất:
“Cầm lấy mà đi taxi về. Coi như tôi trả nốt tiền cho 5 năm hôn nhân.”

Tôi quay lưng bước đi.
Sau lưng là tiếng cười chê, là ánh đèn điện thoại, là danh dự của anh ta vỡ vụn giữa đường.

Ngồi trong taxi, nước mắt tôi mới rơi.
Khóc cho thanh xuân.
Nhưng lòng thì nhẹ bẫng.

Có những cuộc hôn nhân không cần đánh ghen.
Chỉ cần một câu nói đúng chỗ, là đủ để đối phương mất tất cả.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *