Physical Address
304 North Cardinal St.
Dorchester Center, MA 02124
Physical Address
304 North Cardinal St.
Dorchester Center, MA 02124

Tôi năm nay 37 tuổi, là giáo viên mầm non. Chồng tôi làm kỹ thuật cho một công ty vật liệu xây dựng. Chúng tôi cưới nhau hơn mười năm, có một cậu con trai đang học lớp bảy. Cuộc sống không giàu có, nhưng bình lặng và đủ đầy.
Chồng tôi là con trai cả trong gia đình có sáu anh chị em. Ngày chúng tôi mới cưới, bố mẹ chồng nói rõ: căn nhà cổ – nhà từ đường của dòng họ – sẽ để lại cho cậu con trai út. Khi đó, không ai phản đối. Chúng tôi sống cùng bố mẹ chồng đúng một năm rồi ra riêng, mỗi người một cuộc sống.
Mọi chuyện bắt đầu rẽ sang hướng khác kể từ bi kịch của gia đình.
Ba năm trước, đúng ngày Quốc tế Lao động, cậu em chồng út – người được định sẵn thừa kế nhà từ đường – qua đời vì tai nạn giao thông. Cậu ấy mới tốt nghiệp, đi làm chưa đầy ba tháng. Mẹ chồng tôi vốn yếu, thương con quá hóa bệnh. Một năm sau, bà cũng ra đi.
Căn nhà từ đường rộng lớn, trầm mặc chỉ còn lại bố chồng tôi – lúc đó đã ngoài 75 tuổi, sống lủi thủi một mình.
Anh em trong nhà ai cũng có gia đình riêng, con cái, công việc. Người ở xa, người bận mưu sinh. Không ai muốn về sống cùng bố. Ông cũng cứng đầu, không chịu đến ở với con nào.
Cuối cùng, trong một cuộc họp gia đình đầy căng thẳng, mọi người thống nhất: con trai cả phải có trách nhiệm lớn nhất.
Chồng tôi không nói gì, chỉ gật đầu.
Còn tôi… thì mất ngủ suốt nhiều đêm.
Tôi không muốn chuyển về nhà từ đường. Không phải vì sợ vất vả, mà vì tôi biết, sống chung với người già cô độc là gánh nặng tâm lý rất lớn, nhất là khi họ đã trải qua quá nhiều mất mát.
Nhưng chồng tôi năn nỉ:
– Anh không chịu được cảnh mỗi lần về thăm là thấy bố ngồi một mình nhìn ra cửa. Anh thấy mình có lỗi.
Tôi thương chồng. Cuối cùng, tôi đồng ý.
Chúng tôi chuyển về nhà từ đường. Căn nhà cũ kỹ, dột nát nhiều chỗ, vợ chồng tôi phải bỏ tiền tu sửa. Nhà riêng của chúng tôi cho một đứa em họ ở tạm.
Cuộc sống đảo lộn hoàn toàn.
Tôi đi làm xa hơn. Con tôi phải chuyển trường. Mọi chi phí trong nhà đều tăng lên.
Nhưng thứ khiến tôi kiệt sức nhất không phải là tiền, mà là giỗ chạp.
Nhà từ đường, họ hàng đông. Giỗ nào cũng làm to. Mọi người đến đông đủ, mang theo chút bánh trái cho phải phép. Còn tất cả mâm cỗ, tiền bạc, dọn dẹp… đều là vợ chồng tôi lo.
Tôi từng nhẹ nhàng đề nghị bố làm giỗ đơn giản hơn. Ông gạt đi:
– Không làm vậy, tao xấu hổ với họ hàng.
Sau mỗi đám giỗ, tôi dọn dẹp đến tận hôm sau, người rã rời, đầu óc quay cuồng. Việc trường lớp căng thẳng, việc nhà chồng chồng chất, tôi mệt đến mức có lúc đứng trong bếp mà nước mắt tự rơi.
Tôi nghĩ, chỉ cần cố gắng thêm chút nữa, mọi chuyện sẽ ổn.
Nhưng rồi một người đàn bà xuất hiện.
Khoảng tám tháng trước, trong một buổi sinh hoạt thơ văn người cao tuổi, bố chồng tôi quen cô M – hơn 65 tuổi. Cô ấy ăn mặc chải chuốt, trang điểm kỹ, tóc nhuộm sáng màu, nói năng ngọt ngào.
Những lần đầu bố dắt cô về nhà, tôi đã thấy không ổn. Ánh mắt cô ấy nhìn quanh nhà, nhìn đồ đạc, nhìn bàn thờ… khiến tôi lạnh sống lưng.
Nhưng bố chồng tôi thì mê mệt.
Ông bắt đầu thay đổi. Chiều nào đúng 4 giờ ông cũng đi, đến tận 4–5 giờ sáng mới về. Trời mưa, trời lạnh, ông vẫn không ở nhà. Chúng tôi lo cho sức khỏe ông, lo ông già yếu, tai nạn, nhưng khuyên thế nào ông cũng không nghe.
Trong một buổi họp gia đình, ông đứng bật dậy:
– Tao cũng có quyền tự do. Tao cô đơn, tao cần người chia sẻ. Tụi mày có quyền gì cấm tao?
Không ai cấm ông yêu đương. Nhưng chúng tôi phát hiện ra tiền tiêu vặt của ông không còn, lương hưu ông không đưa cho con cái, và sổ tiết kiệm cũng đã sang tay cô M.
Chúng tôi phản đối quyết liệt.
Ông giận dữ.
Rồi giọt nước tràn ly xảy ra.
Cuối tuần trước, ông gọi vợ chồng tôi lại, nói thẳng:
– Cô M đòi danh phận. Tao muốn làm lễ đón cô ấy về. Tao cũng sẽ đi đăng ký kết hôn.
Chồng tôi đập bàn:
– Không bao giờ! Anh em con không ai đồng ý chuyện này!
Bố chồng tôi gầm lên:
– Nếu tụi mày không đồng ý thì cút ra khỏi nhà! Tao sẽ sửa lại di chúc!
Tôi chết lặng.
Người đàn ông tôi từng kính trọng, vì người mà chúng tôi đã hi sinh cuộc sống riêng, giờ đe dọa đuổi chúng tôi ra khỏi nhà.
Ngày tổ chức cái gọi là “hôn lễ”, ông dắt cô M về. Cả nhà không ai chúc phúc. Bố vội vàng kéo bà ta lên phòng, đóng cửa lại.
Đột nhiên… một tiếng hét thất thanh vang lên.
Cửa phòng bật mở.
Cô M hoảng loạn lao ra, tóc tai xộc xệch, la lớn:
– Ông bị làm sao vậy?!
Bố chồng tôi ngã quỵ trên giường.
Cả nhà nháo nhào đưa ông đi cấp cứu. Bác sĩ nói ông bị đột quỵ nhẹ do kích động mạnh.
Tôi đứng nhìn cảnh đó mà hai chân bủn rủn.
Người đàn bà ấy đứng ngoài hành lang, mặt tái mét, không khóc, không hoảng loạn – chỉ nhìn chúng tôi bằng ánh mắt lạnh tanh.
Khoảnh khắc ấy, tôi hiểu: bi kịch này chưa kết thúc.
Giờ đây, bà ta đòi danh phận. Ông muốn chúng tôi làm lễ đón bà ta về chính thức. Còn vợ chồng tôi… đứng giữa nghĩa và lo sợ, giữa hiếu và nguy cơ mất trắng tất cả.
Tôi tự hỏi:
– Chúng tôi đã sai ở đâu?
– Vì hiếu mà về sống cùng bố, rốt cuộc lại bị đẩy vào đường cùng?
– Chúng tôi nên tiếp tục ngăn cản… hay buông tay để mặc mọi thứ đổ vỡ?
Tôi không có câu trả lời.
Chỉ biết rằng, gia đình tan nát không phải vì người ngoài, mà vì chính những rạn nứt không ai chịu hàn gắn.