Physical Address
304 North Cardinal St.
Dorchester Center, MA 02124
Physical Address
304 North Cardinal St.
Dorchester Center, MA 02124

Giữa trưa nắng như đổ lửa, tôi đứng trước cổng nhà chồng, hai tay run bần bật, đầu óc trống rỗng. Cánh cửa sắt lạnh lùng đóng lại ngay trước mặt tôi, tiếng “keng” vang lên như dập tắt nốt hy vọng cuối cùng. Mẹ chồng hất hàm, quăng vào tay tôi đúng tờ 100 nghìn – tiền đi chợ còn thừa – rồi nói như tạt nước sôi:
“Đồ ăn bám! Loại đàn bà vô dụng như cô, nhà này không chứa được nữa!”
Tôi chưa kịp phản ứng thì cánh cửa đã khoá trái lại. Điện thoại tôi ré lên chốc lát rồi tắt hẳn: chồng tôi đã chặn số. Trong khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra mình vừa bị tống ra khỏi cuộc đời họ.
Tôi đứng chết lặng dưới cái nắng gắt, đầu óc quay cuồng. Mấy năm làm dâu, tôi đã chịu đựng biết bao tủi nhục – từ chuyện bữa cơm, việc nhà đến chuyện tiền nong – chỉ vì mong có một mái ấm đúng nghĩa. Vậy mà cuối cùng, họ đối xử với tôi như một món đồ dùng xong thì quẳng.
Tôi không có nơi nào để đi.
Người thân? Không ai. Bạn bè? Mỗi người một cuộc sống riêng. Cầm 100 nghìn trong tay, tôi lang thang không định hướng, đôi chân lết từng bước như bị dằn xuống mặt đường bỏng rát.
Tôi tự hỏi:
“Vì sao cuộc đời mình lại trở nên thảm hại đến thế?”
Trong túi tôi chỉ còn một thứ nữa – một chiếc thẻ ATM cũ mốc, của bố ruột để lại trước khi mất. Tôi giữ nó như báu vật, chưa bao giờ dám quẹt vì nghĩ trong đó chỉ còn vài chục nghìn tiền lương hưu còn sót lại. Chẳng biết vì sao lúc đó, tôi bỗng nắm chặt nó. Có lẽ vì… tôi chẳng còn gì khác để bấu víu.
Tôi đi thẳng đến ngân hàng gần nhất. Bước chân vào, điều hòa mát lạnh khiến tôi như tỉnh lại một chút. Tôi bước đến quầy giao dịch, đưa thẻ cho nhân viên và nói bằng giọng khản đặc:
“Anh kiểm tra giúp tôi… còn bao nhiêu tiền?”
Anh nhân viên nhận thẻ, quẹt vào máy. Chỉ một giây sau, mặt anh ta đứng hình, đôi mắt mở lớn, ánh nhìn ngạc nhiên đến mức tôi không thể không chú ý. Anh lập tức tắt màn hình và quay sang gọi giật quản lý:
“Anh ơi… trường hợp này cần xử lý riêng.”
Tôi hoang mang. Gì mà căng thẳng vậy? Tôi chỉ muốn biết trong thẻ còn mấy chục nghìn để mua ổ bánh mì cho đỡ đói.
Vài phút sau, họ mời tôi vào phòng làm việc riêng. Cửa đóng lại. Vị quản lý nhìn tôi rất lâu, như để xác nhận điều gì.
“Cô… là con gái của ông L.V.T đúng không?” – giọng anh ta run run.
Tôi gật đầu, tim bắt đầu đập mạnh.
Anh đẩy màn hình qua, giọng đầy sự khó tin:
“Nếu đúng vậy thì… tài khoản này hiện có số dư…
1.487.000.000.000 đồng.”
Tôi sững sờ. Tai ù đi. Mọi âm thanh như biến mất. Con số hơn 1.400 tỷ – tôi đọc đi đọc lại mà không tin mắt mình. Tôi nghẹn lại, phải vịn vào bàn mới đứng vững.
Không thể nào.
Bố tôi chỉ là một công nhân sửa xe đạp bình thường. Ông hiền lành, giản dị, sống tiết kiệm đến mức năm tôi học đại học còn giấu tôi mang cơm nguội đi làm để tiết kiệm tiền.
Làm sao mà…
Tôi chưa kịp hỏi thì quản lý đưa tôi một phong bì đã ngả màu thời gian, niêm phong cẩn thận. Trên đó có chữ ký của bố tôi.
“Ông ấy để lại cái này, yêu cầu ngân hàng chỉ được đưa khi cô đến kiểm tra tài khoản.”
Tôi run run mở phong bì. Bên trong là một tờ giấy A4, chi chít chữ như viết vội.
Nhưng câu đầu tiên đã khiến tôi bật khóc ngay lập tức.
“Con gái, nếu con đang đọc dòng này… nghĩa là con đang khổ.”
Tôi không kìm được. Giọt nước mắt rơi ướt cả tờ giấy. Tôi ngồi bệt xuống ghế, tay run đến mức không cầm nổi.
Bố viết rằng sau khi mẹ mất, ông đầu tư toàn bộ tiền bạc tích lũy – từ đất đai được bồi thường, tiền hùn vốn cùng bạn bè – vào một dự án lớn. Ông dự định để dành cho tôi, phòng khi tôi gặp chuyện bất trắc. Nhưng ông không muốn tôi dựa vào nó mà yếu mềm, nên âm thầm giấu đi.
Cuối thư, ông viết thêm một câu mà đọc xong tôi như bị bóp nghẹt tim:
“Con gái à, bố xin lỗi vì không thể ở bên bảo vệ con.
Nếu một ngày con bị gia đình chồng ruồng rẫy, đừng để họ làm con gục ngã.
Con có quyền sống tốt, hạnh phúc, độc lập.
Và nhớ…
—— đừng bao giờ tin gia đình chồng hơn chính bản thân mình.”
Tôi ôm tờ giấy vào ngực, bật khóc nức nở. Trong giây phút bị cả thế giới quay lưng, chỉ còn bố – dù đã mất – vẫn âm thầm che chở cho tôi.
Hóa ra ông đã chuẩn bị cho tôi một đường lui. Một lối thoát. Một cuộc đời khác.
Tôi bước ra khỏi ngân hàng với đôi mắt đỏ hoe, nhưng bước chân vững vàng hơn bao giờ hết. Tôi không còn là người phụ nữ bị tống ra khỏi cửa với 100 nghìn nữa.
Tôi nắm trong tay cả một cơ hội để làm lại cuộc đời.
Trên đường về, tôi nhìn trời nắng gắt mà cảm thấy… ấm áp lạ thường.
Ngày hôm đó, lần đầu tiên sau bao năm, tôi mỉm cười thật sự.
Không phải vì có tiền.
Mà vì nhận ra:
Tôi chưa bao giờ bị bỏ rơi. Bố tôi vẫn luôn đi cạnh tôi – theo một cách mà tôi không thể ngờ tới.