Physical Address
304 North Cardinal St.
Dorchester Center, MA 02124
Physical Address
304 North Cardinal St.
Dorchester Center, MA 02124

Trời mưa lất phất, hành lang bệnh viện tỉnh Ánh Dương sáng trắng dưới ánh đèn neon. Một cặp vợ chồng nghèo gầy gò đưa cô bé tên Hân, 12 tuổi, vào phòng khám. Bụng em to một cách bất thường, căng tròn như đang mắc một bệnh gì đó về gan hay ổ bụng.
Bé bước đi khó khăn, ôm chặt áo mẹ, đôi mắt hoảng loạn như sợ hãi điều gì hơn cả cơn đau.
Bác sĩ Trinh, người đã làm nghề gần hai mươi năm, thoáng cau mày ngay từ lúc cô bé bước vào. Không phải vì bệnh nặng, mà vì thứ gì đó… không giống bệnh lý thông thường.
“Con đau ở đâu?” – bác sĩ hỏi nhẹ.
Hân cúi đầu, mím môi, im lặng.
Mẹ em cuống quýt:
“Dạo này nó mệt với nôn suốt, ăn không được… Bụng thì cứ to lên từng ngày. Bác sĩ cứu cháu tôi.”
Trinh thăm khám. Tay chị khựng lại khi đặt lên bụng Hân. Sờ rất rõ: bụng bé không căng kiểu bệnh gan hay trướng hơi… mà mềm… và phía dưới lại có những cơn co thắt nhẹ.
Chị ngẩng đầu nhìn Hân thật lâu.
Cô bé tránh ánh mắt.
“Con cho bác xem một chút nhé.” – Trinh nói, giọng cố bình tĩnh.
Trong phòng chỉ còn tiếng mưa gõ lên cửa kính.
Sau vài phút kiểm tra, bác sĩ Trinh đứng thẳng dậy, thở dài, vội vàng khóa cửa phòng. Khuôn mặt chị trắng bệch.
Chị gọi điện nội bộ:
“Tôi cần trực ban công an lập tức. Đây không phải ca bệnh bình thường.”
Người mẹ bối rối:
“Bác sĩ… là sao? Có bệnh gì nặng không?”
Trinh hít một hơi thật sâu, giọng trầm xuống:
“Chị… b;;é Hân đang m;ang th;ai được hơn bốn tháng.”
Không khí trong phòng vỡ vụn như tiếng thủy tinh rơi xuống nền gạch.
Người mẹ lảo đảo, ngã ngồi xuống ghế:
“Không… không thể nào… Nó mới 12 tuổi…”
Cha cô bé đứng ch;ết lặng, bàn tay siết chặt đến bật gân xanh.
Hân co rúm người lại, ru;n lên từng đợt, rồi bật khóc không thành tiếng.
KHI CÔNG AN BƯỚC VÀO – CÂU CHUYỆN ĐẦY BÓNG TỐI BỊ LẬT MỞ
Đội điều tra do Trung úy Khải phụ trách nhanh chóng có mặt.
Khải là người dày dạn, từng phá nhiều vụ bạo hành trẻ em. Nhưng khi nhìn thấy Hân, anh cũng khựng lại vài giây.
Anh nhẹ nhàng quỳ xuống ngang tầm mắt bé, không mặc kệ nỗi s;ợ h;ãi của một đứa trẻ bị ám ảnh:
“Con đừng sợ. Chú ở đây để giúp con. Con nói cho chú biết, ai làm con đau thế này?”
Hân run bần bật, mắt đỏ hoe:
“Con… con không dám nói… Hắn bảo… nói ra là c;h;ế;t; cả nhà…”
Câu nói khiến Khải nhìn thẳng sang cha mẹ đứa bé:
“Trong nhà có ai thường xuyên ở cạnh bé? Họ hàng? Người quen?”
Người mẹ vội lắc đầu:
“Vợ chồng tôi đi làm suốt. Chỉ có ông… ông dượng là hay ở nhà với cháu.”
Câu nói vừa dứt, sắc mặt em Hân tái đi rõ rệt.
Cô bé nắm chặt mép áo, nước mắt tuôn xuống không kiểm soát.
MANH MỐI ĐẦU TIÊN: NỖI SỢ CỦA ĐỨA TRẺ
Khải quan sát phản ứng đó không sót một chi tiết nào.
Anh đứng dậy, thì thầm với đồng đội:
“Đưa tên dượng vào diện nghi vấn. Lập tức đến nhà họ ngay.”
Đội điều tra phóng xe giữa màn mưa đêm, hướng về căn nhà tồi tàn cuối thôn.
Gió lùa qua hàng tre, ánh đèn pin lia vào căn nhà khóa cửa im im.
Hàng xóm chạy sang:
“Ông dượng ấy… mới xách xe đi từ chiều. Thấy lạ lắm. Mặt tái mét.”
Trong phòng khách nhà Hân, Hân vẫn ngồi co ro.
Không gian bệnh viện lạnh đến mức nghe rõ cả tiếng đồng hồ tích tắc trên tường.
Khải quay lại, đặt chai nước ấm vào tay bé:
“Con nói chú nghe… hắn đã làm gì con? Từ bao giờ?”
Hân cố nuốt tiếng nấc:
“Con… con không biết… lần đầu… con tưởng là mơ… Hắn dọa… Hắn nhốt con trong nhà kho… con sợ…”
Người mẹ bật khóc nghẹn ngào:
“Trời ơi… sao con không nói với mẹ?”
Hân chỉ biết lắc đầu:
“Mẹ không tin… hắn nói mẹ sẽ đuổi con…”
Khải nhìn ánh mắt tuyệt vọng của một đứa trẻ chỉ mới 12 tuổi mà đã phải chịu nỗi ám ảnh không ai tưởng tượng nổi.
KHI KẺ THỦ ÁC BỊ DỒN VÀO GÓC TƯỜNG
Hai giờ sáng, đội trinh sát báo về:
– “Đã tìm thấy đối tượng ở một nhà nghỉ ven quốc lộ.”
– “Hắn đang thu dọn đồ chuẩn bị bỏ trốn sang biên giới.”
– “Có dấu hiệu chống cự.”
Khải gằn giọng:
“Giữ nguyên vị trí. Tôi tới ngay.”
Cánh tượng bắt giữ diễn ra như trong phim.
Cả hành lang nhà nghỉ im lặng nặng nề, chỉ nghe tiếng bước chân nhanh và dứt khoát của lực lượng điều tra.
Khi phá cửa phòng, gã dượng – một người đàn ông gần 40, mặt hốc hác, mắt láo liên – giật mình đánh rơi túi đồ.
“Các anh… các anh hiểu lầm rồi…” – hắn run rẩy.
Khải không nói nhiều. Anh xoay người, ra hiệu còng tay:
“Giờ thì nói ở đồn. Im lặng.”
Trong túi hắn, cảnh sát tìm thấy:
– Hộ chiếu
– Tiền mặt đã đổi
– Một vé xe khách đi cửa khẩu miền Tây
– Và… một chiếc điện thoại có đoạn tin nhắn đe dọa bé Hân
Tất cả khớp với lời khai run rẩy của đứa bé.
LƯU Ý : Câu chuyện này hoàn toàn hư cấu, không dựa trên bất kỳ sự kiện hay cá nhân có thật. Mục tiêu: khai thác tâm lý, góc khuất xã hội để truyền tải thông điệp nhân văn, cảnh báo về những bi kịch ẩn sau cuộc sống thường ngày. Chúng tôi không ủng hộ mọi định kiến vùng miền, giới tính, tôn giáo hay tầng lớp. Hãy đón nhận bằng sự thấu hiểu – không phải định kiến.
© 2026 chuyenthienha.com