Physical Address
304 North Cardinal St.
Dorchester Center, MA 02124
Physical Address
304 North Cardinal St.
Dorchester Center, MA 02124

TƯỞNG VỢ TẦM THƯỜNG, HẮN NGANG NHIÊN DẪN TIỂU TAM VỀ NHÀ ÉP KÝ LY HÔN, SÁNG HÔM SAU TÁI MẶT KHI BIẾT THÂN PHẬN THẬT SỰ
nghe chuyện ;
Nhiều người hỏi tôi:
“Tại sao một người đàn bà trông bình thường như cô… lại lấy trúng một người chồng tệ đến thế?”
Tôi chỉ cười.
Cuộc đời luôn có những cú tát mà đến khi nhận ra, người ta chỉ muốn tỉnh lại cho sớm.
Tôi tên Mai, 32 tuổi, làm nhân viên kế toán tại một công ty xuất nhập khẩu. Chồng tôi – Tùng – 35 tuổi, nhân viên kinh doanh. Chúng tôi cưới nhau được 6 năm. Anh là kiểu đàn ông ăn nói khéo, bên ngoài ai cũng tưởng tốt, nhưng chỉ có tôi mới biết anh ta đổi tính từ khi thăng chức. Tự tin thái quá, hay tụ tập, hay giấu điện thoại, và đặc biệt… không còn nhìn tôi bằng ánh mắt của ngày xưa.
Tôi tưởng chỉ là áp lực công việc.
Nhưng tôi đã lầm.
Đêm hôm đó – một đêm thay đổi cả cuộc đời tôi – Tùng dẫn theo một cô gái trẻ, ăn mặc lòe loẹt, son môi đỏ chót, bước vào nhà chúng tôi một cách trơ trẽn.
Tôi đang rửa chén, quay lại thì thấy cảnh ấy.
Cô ta ngả đầu vào vai Tùng, giọng nhỏ nhẹ mà đầy khiêu khích:
— Anh nói rồi, tối nay anh giải quyết xong hết. Em không thể để người khác chen chân mãi được.
Tôi không tin nổi tai mình.
Tùng khoanh tay, dựa vào tủ lạnh, nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lùng:
— Mai, chúng ta ly hôn đi.
Tôi chết lặng.
Tôi chưa kịp nói gì thì Tùng ném xấp giấy lên bàn:
— Ký đi. Anh để lại căn nhà này cho em. Đó là sự tử tế cuối cùng.
Tôi nhìn cô gái kia – chắc bằng tuổi em họ tôi – đang cười nửa miệng.
Cô ta thì thầm:
— Chị ký nhanh đi cho tụi em còn ra ngoài nói chuyện với ba mẹ anh.
Tôi quay sang Tùng:
— Anh ngoại tình đến mức dẫn người ta về nhà mình?
Tùng nhún vai:
— Anh không còn yêu em nữa. Em… quá tầm thường. Em không xứng với anh. Cô ấy mới là người phù hợp với anh bây giờ.
Tầm thường.
Hai chữ đó cứa vào tim tôi như dao lam.
Tôi nhìn Tùng, người đàn ông từng hứa sẽ bảo vệ tôi cả đời, giờ đứng trước mặt, coi tôi như món đồ cũ.
Tôi bình tĩnh ngồi xuống ghế.
— Anh muốn ly hôn? Được. Nhưng tôi không ký ngay.
Tùng đập bàn:
— Cô nghĩ cô có giá trị gì mà không ký? Tôi chịu trách nhiệm 6 năm nay là đủ rồi!
Tôi chỉ nhìn anh, không khóc, không gào.
Cô gái kia bĩu môi:
— Loại đàn bà không làm được gì cho chồng, không biết giữ chồng thì đừng trách người khác giành.
Tôi quay vào phòng, đóng cửa lại.
Tôi không khóc. Nỗi đau lớn đến mức khiến trái tim tôi như bị ai bóp nghẹt, nhưng lý trí tôi vẫn tỉnh táo lạ thường.
Tùng nghĩ tôi tầm thường ư?
Được thôi.
Tối đó, tôi nhắn đúng một tin:
“Ba, con về ở lại nhà mình vài hôm.”
Ba tôi chỉ đáp:
“Về đi con.”
Không thêm gì khác.
SÁNG HÔM SAU, 9 GIỜ SÁNG.
Tôi trở lại căn nhà. Tùng và cô nhân tình đang ăn sáng.
Cô ta cố ý khoe giọng:
— Vợ anh tới rồi kìa, giải quyết nhanh đi anh.
Tùng đứng dậy, ném cây bút lên bàn:
— Ký đi, tôi còn phải đưa cô ấy đi gặp đối tác lớn.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh:
— Anh chắc chứ?
— Quá chắc.
Tôi mỉm cười.
— Tốt. Vậy trước khi ký… tôi nhắc anh một chuyện. Hôm nay là buổi họp lớn của tập đoàn Minh Hoàng.
Tùng nhướng mày:
— Thì sao?
— Anh không biết thật à?
Tôi nghiêng đầu.
Trong phút chốc, tôi thấy gương mặt Tùng thoáng bối rối.
Xem tiếp 👇👇👇