Physical Address
304 North Cardinal St.
Dorchester Center, MA 02124
Physical Address
304 North Cardinal St.
Dorchester Center, MA 02124

THIẾU TÁ BỊ TÁT GIỮA TIỆC – 5 PHÚT SAU, CHA VỢ CHÁNH ÁN XUẤT HIỆN…
Tôi chưa từng nghĩ có ngày mình bị đẩy vào tình cảnh trớ trêu đến vậy – đứng giữa buổi tiệc long trọng, trước mặt hàng chục người, nhìn chồng công khai bênh vực nhân tình, còn mình trở thành trò cười.
Hôm đó là lễ kỷ niệm 15 năm thành lập đơn vị của Long – chồng tôi, một Thiếu tá luôn được ca ngợi là kỷ luật và mẫu mực. Tôi đến sớm phụ chuẩn bị như mọi năm. Anh bảo tôi phải ăn mặc chỉn chu, vì “vợ Thiếu tá không thể xuề xòa”.
Nhưng khi buổi tiệc bắt đầu, tôi chết lặng.
Long xuất hiện cùng một cô gái trẻ, trang điểm đậm, váy ôm sát. Ánh mắt họ nhìn nhau không hề che giấu. Tiếng xì xào nổi lên sau lưng tôi:
“Đó là Vy – trợ lý mới. Nghe nói thân lắm với anh Long…”
Gần đây anh thay đổi rõ rệt: hay cáu gắt, tắt điện thoại, lạnh nhạt với tôi. Tôi đã nghi ngờ, nhưng vẫn cố tin vào hôn nhân của mình.
Khi Long nhìn thấy tôi, anh chỉ gật đầu xã giao. Không giới thiệu. Không giải thích.
Giữa lúc mọi người nâng ly, Vy đứng dậy, mỉm cười đầy ẩn ý:
“Em cảm ơn anh Long đã luôn bên cạnh em suốt thời gian qua…”
Cả hội trường lặng đi vài giây rồi ồn ào trở lại. Long không phủ nhận. Anh còn mỉm cười.
Tôi bước ra ngoài để lấy lại bình tĩnh. Nhưng Vy chặn tôi lại, liếc nhìn bộ váy tôi mặc:
“Chị là vợ anh Long mà… nhìn chẳng sang gì cả.”
Tiếng cười vang lên từ vài bàn gần đó.
Tôi cố giữ bình tĩnh:
“Cô muốn gì?”
Cô ta cười khẩy:
“Tôi chỉ nói sự thật. Người ta bảo chị là vợ, nhưng nhìn không xứng.”
Long tiến đến. Tôi tưởng anh sẽ bảo vệ tôi.
Nhưng anh nắm tay Vy, kéo cô ta lại phía mình:
“Em nói vừa thôi. Đừng gây chuyện với người khác.”
Người khác.
Tôi – vợ hợp pháp – trở thành “người khác”.
Tôi quay đi. Nhưng Vy bất ngờ tiến tới, tát tôi một cái mạnh đến mức tôi choáng váng.
Điều khiến tôi đau nhất không phải cái tát.
Mà là việc Long giữ tay cô ta lại – không phải để ngăn, mà như để “điều chỉnh hướng” cú tát.
Tôi nhìn anh, nghẹn giọng:
“Anh thực sự muốn tôi chịu nhục như vậy sao?”
Anh lạnh lùng:
“Tự cô gây chuyện.”
Đúng lúc đó, cửa hội trường bật mở.
Một giọng nói trầm và nghiêm khắc vang lên:
“Ai vừa tát con gái tôi?”
Tất cả quay lại.
Cha tôi – Chánh án Tỉnh – đứng đó. Gương mặt ông lạnh như thép, ánh mắt chưa bao giờ giận dữ đến thế.
Ông bước đến, đỡ tôi dậy:
“Con có sao không?”
Tôi chỉ lắc đầu.
Ông quay sang Long:
“Thiếu tá Long, cậu vừa làm gì?”
Cả hội trường đồng loạt đứng nghiêm:
“Báo cáo… chào Chánh án!”
Long tái mặt.
Cha tôi nói từng chữ rõ ràng:
“Nóng giận đến mức để nhân tình tát vợ hợp pháp? Xúc phạm danh dự một quân nhân? Hủy hoại tư cách trước toàn đơn vị?”
Ông quay sang Vy:
“Cô tên gì?”
“Dạ… Vy…”
“Ngày mai cô sẽ nhận quyết định kỷ luật. Hành vi hành hung sẽ chuyển cơ quan chức năng xử lý.”
Vy khuỵu xuống bật khóc.
Cha tôi nhìn Long lần cuối:
“Cậu từng hứa chăm sóc con bé suốt đời. Hôm nay cậu làm gì?”
Long cúi đầu:
“Con… xin lỗi bác…”
“Xin lỗi tôi làm gì? Xin lỗi người cậu làm tổn thương.”
Long quay sang tôi, giọng run:
“Linh… anh…”
Tôi nhìn anh thật lâu rồi nói:
“Anh đã chọn sỉ nhục tôi trước mặt mọi người. Vậy tôi chọn rời đi trước mặt anh. Từ nay, chúng ta không còn gì với nhau.”
Tôi bước theo cha.
Phía sau, có người thì thầm:
“Thiếu tá Long tự tay đánh mất tất cả…”
Tối hôm đó, cha ngồi cạnh tôi rất lâu. Ông chỉ nói:
“Đôi khi một cái tát đau… lại giúp ta tỉnh khỏi giấc mơ mù quáng.”
Tôi khóc.
Không phải vì đau.
Mà vì cuối cùng, tôi đủ mạnh mẽ để rời khỏi người đàn ông không còn xứng đáng.
Và đó mới là cái kết đẹp nhất tôi dành cho chính mình.