Physical Address
304 North Cardinal St.
Dorchester Center, MA 02124
Physical Address
304 North Cardinal St.
Dorchester Center, MA 02124

Tôi chịu đựng, vì thương Linh — cô ấy yếu đuối, giữa bố mẹ và chồng chỉ biết khóc.
Nhưng giọt nước tràn ly là hôm sinh nhật vợ, tôi mua tặng cô ấy một đôi hoa tai nhỏ, bị mẹ vợ mắng ngay giữa bàn ăn:
“Cái nhà này thiếu gì vàng bạc, anh mang mấy thứ rẻ tiền này ra làm nhục con gái tôi à?”
Tối đó, tôi uống say.
Trên đường về, tôi ghé quán tạp hoá nhỏ cuối làng — nơi Thảo, cô gái 25 tuổi, bán hàng đêm.
Cô không hỏi tôi là ai, chỉ lặng lẽ rót nước, hỏi:
“Anh có hay bị họ nói nặng lời không?”
Tôi bật cười, lần đầu tiên thấy mình được hỏi han, được nhìn bằng ánh mắt tôn trọng.Từ đó, tôi hay tìm đến Thảo.
Cô giản dị, nghèo nhưng nói chuyện khiến tôi thấy mình vẫn là đàn ông.
Một tối, cô hỏi:
“Nếu có cơ hội làm lại, anh có dám rời khỏi nhà đó không?”Tôi im lặng rất lâu.
Rồi chính đêm ấy, tôi đưa quyết định ly hôn đã ký sẵn cho Linh.
Cô òa khóc, còn mẹ vợ lao vào chửi bới:
“Anh nghĩ anh là ai? Ra khỏi nhà này, anh chẳng còn gì hết!”
Tôi không nói gì, chỉ đặt lên bàn tờ giấy chuyển nhượng quyền sở hữu xưởng gỗ — thứ ông Trường đã ép tôi đứng tên để trốn thuế.
Giờ tôi chuyển toàn bộ lại cho cơ quan điều tra, kèm bằng chứng.
Hai tháng sau, báo chí đưa tin:
“Xưởng gỗ Trường Phát bị điều tra gian lận thuế, chủ doanh nghiệp bị khởi tố.”
Cả làng xôn xao. Người ta không còn chê tôi “chó chui gầm chạn” nữa, mà gọi là “thằng rể thông minh nhất làng Đông”.
Giờ tôi và Thảo mở một xưởng nhỏ, làm ăn bằng chính tay mình.
Mỗi sáng cô vẫn đưa tôi hộp cơm, cười hiền:
“Anh thấy không, làm người bình thường mà được tôn trọng… còn hơn sống giàu mà bị khinh.”
Tôi chỉ gật đầu.
Vì cuối cùng, tôi nhận ra — giá trị của đàn ông không nằm ở tiền vợ, mà ở chỗ anh dám đứng lên khi bị coi thường.
Nguồn: https://fleuri.info/18105/