TҺιếu Tá Ép Vợ Ngủ Dướι Đất Để NҺườпg Gιườпg CҺo Tιểu Tam, 30 PҺút Sau Bṓ Vợ TҺượпg Tướпg Đạp Cửa sȏпg vào và cáι kết

TҺιếu Tá Ép Vợ Ngủ Dướι Đất Để NҺườпg Gιườпg CҺo Tιểu Tam, 30 PҺút Sau Bṓ Vợ TҺượпg Tướпg Đạp Cửa sȏпg vào và cáι kết

TҺιếu Tá Ép Vợ Ngủ Dướι Đất Để NҺườпg Gιườпg CҺo Tιểu Tam, 30 PҺút Sau Bṓ Vợ TҺượпg Tướпg Đạp Cửa xȏпg vào và cáι kết

Đêm đó mưa rất to.

Trần Quốc Huy, thiếu tá đang công tác trong một đơn vị trọng điểm, đứng giữa phòng ngủ rộng thênh thang, giọng lạnh tanh như ra lệnh cho cấp dưới:

— Em xuống dưới đất ngủ đi. Giường này để Linh ở, cô ấy mệt.

Tôi chết lặng.

Tấm nệm dưới chân vẫn còn mùi ẩm của những ngày cũ, còn trên giường, cô ta – người phụ nữ anh đưa về với danh nghĩa “bạn cũ cần giúp đỡ” – đang nằm dựa lưng vào gối, môi khẽ cong lên như một kẻ chiến thắng.

— Anh nói gì cơ? — tôi run giọng.

— Đừng làm lớn chuyện. — Huy cau mày — Em là vợ thì phải biết điều. Linh đang gặp khó khăn, anh không thể để cô ấy chịu thiệt.

Tôi nhìn người đàn ông trước mặt, người từng quỳ giữa sân nhà bố tôi xin cưới, từng hứa danh dự quân nhân rằng sẽ bảo vệ tôi cả đời. Vậy mà giờ đây, anh ép tôi ngủ dưới đất, ngay trong chính căn nhà của mình, để nhường chỗ cho người đàn bà khác.

Tôi không khóc. Không van xin.

Chỉ lặng lẽ lấy chiếc chăn mỏng, trải xuống nền gạch lạnh buốt. Mỗi viên gạch như hút cạn hơi ấm trong người tôi.

Trên giường, cô ta khẽ nói, giọng mềm như nước:

— Anh đừng vì em mà làm chị buồn…

Huy dịu hẳn lại:

— Em cứ nghỉ đi, đừng nghĩ ngợi nhiều.

Tôi quay mặt đi. Tim tôi lúc đó không còn đau nữa, mà lạnh.

Rất lạnh.

Khoảng nửa tiếng sau, khi căn nhà chìm vào im lặng, tiếng phanh xe gấp rít lên ngoài cổng.

Tiếp đó là tiếng đạp cửa ầm ầm.

— MỞ CỬA!

Giọng trầm, dứt khoát, mang theo uy lực quen thuộc của người từng ra lệnh cho hàng vạn binh sĩ.

Trần Quốc Huy bật dậy, mặt tái mét.

— Bố… bố đến làm gì giờ này?

Cánh cửa bật tung.

Bố tôi – Thượng tướng Nguyễn Văn Lâm, nguyên Phó Tổng Tham mưu trưởng – đứng đó. Bộ quân phục chỉnh tề. Ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao từng đi qua chiến trường.

Ông không nói gì ngay.

Chỉ chậm rãi bước vào phòng.

Ánh mắt ông dừng lại ở tôi — đang ngồi dưới đất, lưng dựa tường, trên người chỉ có một chiếc chăn mỏng.

Rồi ông nhìn lên giường.

Nhìn người phụ nữ lạ mặt đang vội kéo chăn che người.

Căn phòng im phăng phắc.

Cuối cùng, ông lên tiếng. Chậm. Rõ. Từng chữ như đóng đinh:

— Thiếu tá Trần Quốc Huy.
— Ai cho phép anh đối xử với con gái tôi như vậy?

Huy đứng nghiêm theo phản xạ, nhưng mồ hôi đã túa ra.

— Báo cáo… đây là chuyện gia đình…

“RẦM!”

Bố tôi đập mạnh tay xuống bàn.

— Gia đình?
— Gia đình mà ép vợ ngủ dưới đất để nhường giường cho nhân tình?

Cô ta bật khóc, lắp bắp:

— Bác hiểu lầm rồi… cháu chỉ—

— IM! — bố tôi quát khẽ, nhưng đủ khiến cả phòng run lên — Ở đây chưa tới lượt cô nói.

Ông quay lại nhìn Huy, giọng trầm xuống, lạnh đến đáng sợ:

— Anh mang trên vai quân hàm thiếu tá.
— Nhưng anh quên mất hai chữ danh dự rồi sao?

Huy lắp bắp:

— Con… con chỉ giúp bạn…

— Giúp? — bố tôi cười nhạt — Vậy anh có biết, trong điều lệnh quân đội, sĩ quan ngoại tình, làm nhục gia đình quân nhân khác, sẽ bị xử lý thế nào không?

Huy tái mặt hoàn toàn.

— Còn nữa… — bố tôi tiếp tục — anh có biết, người anh đang ép ngủ dưới đất là ai không?

Huy nhìn tôi, rồi cúi đầu.

— Là con gái tôi.
— Là người tôi giao cho anh bằng cả danh dự đời lính.

Không khí nặng nề đến nghẹt thở.

— Cởi quân phục ra. — bố tôi nói.

— Bố… — tôi hoảng hốt.

— Bố bảo cởi!

Huy run rẩy tháo từng cúc áo. Chưa bao giờ tôi thấy anh thảm hại đến thế.

— Từ hôm nay, anh không còn xứng đáng mặc bộ quân phục đó nữa.
— Hồ sơ của anh, sáng mai sẽ nằm trên bàn kỷ luật.

Cô ta òa khóc, quỳ xuống:

— Cháu xin bác… cháu không biết chị ấy là con bác…

Bố tôi nhìn cô ta, ánh mắt khinh miệt:

— Biết hay không, cũng không thay đổi được bản chất.

Ông quay sang tôi, giọng dịu lại hẳn:

— Con đứng lên.

Tôi đứng dậy, chân vẫn còn run.

Bố khoác áo cho tôi, kéo tôi vào lòng — lần đầu tiên tôi bật khóc.

— Về nhà với bố.
— Nhà mình không thiếu một tấm giường, càng không thiếu lòng tự trọng.

Sau này tôi mới biết, thiếu tá Trần Quốc Huy bị giáng cấp, điều chuyển công tác, sự nghiệp gần như chấm dứt. Người phụ nữ kia rời đi ngay trong đêm, không kịp mang theo gì ngoài nỗi xấu hổ.

Còn tôi, tôi trở về nhà bố mẹ.

Một năm sau, tôi ký đơn ly hôn, nhẹ nhõm như trút được cả đời.

Bố tôi chỉ nói một câu:

— Phụ nữ có thể yêu, nhưng tuyệt đối không được hèn.

Đó là bài học tôi mang theo đến tận hôm nay.

Nguồn: https://fleuri.info/19294/

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *