Trời chiều nhập nhoạng. Khu đất phía sau nhà Huy, vốn là nền móng chuẩn bị xây thêm phòng, được đào sâu hơn 3 mét. Mấy ngày nay mưa rả rích khiến thành hố trơn, tối om, sâu hun hút.
Lan – vợ Huy – vừa sinh được 4 tháng, cơ thể còn yếu, nhưng hôm nay bị Huy gọi ra ngoài “nói chuyện cho rõ ràng”.
Lan mặc bộ áo len mỏng, ôm đứa con nhỏ trong lòng, tay run vì lạnh.
Nhưng điều khiến cô sốc nhất không phải là cái lạnh – mà là cảnh ngay trước mắt:
Huy và người phụ nữ tên Thảo – nhân tình của hắn – đang mặc đồ cưới.
Huy mặc vest trắng, Thảo khoác váy cưới dài quét đất, trang điểm rực rỡ, đứng cạnh nhau giữa sân.
Đằng sau họ là chiếc xe hơi mượn đạo cụ, cột đầy hoa hồng đỏ, trông như một cuộc lễ cưới tự phát.
Lan chết trân:
“Huy… anh đang làm gì vậy?”
Thảo cười nhếch mép, giọng khinh bỉ:
“Tụi tao cưới nhau. Tối nay xong giấy tờ, mai đi đăng ký. Cô biết để mà giải thoát.”
Lan không tin vào tai mình:
“Còn con? Anh định để con mình đi đâu?”
Huy quay sang, mắt lạnh như đá:
“Không liên quan. Cô ôm nó rồi biến đi. Hoặc…”
Hắn nhìn về phía cái hố đang phủ tạm bởi tấm bạt lớn.
Thảo chêm vào:
“Hoặc ở lại trong hố đó, cho yên chuyện.”
Lan run bắn:
“Hai người điên rồi!”
II. LỢI DỤNG BÓNG TỐI, HỌ CHUẨN BỊ RA TAY
Gió thổi phần phật, tấm bạt che hố phập phồng như có linh hồn.
Huy nắm tay Lan, kéo mạnh ra phía sau nhà.
Thảo giữ đèn pin, mặt phấn trắng nổi bật trong làn gió đông.
Lan bế con, cố giằng ra, nhưng sức phụ nữ mới sinh vốn yếu ớt.
Huy nghiến răng:
“Xuống dưới đó một đêm thôi. Mai tao tính!”
Thảo đứng phía sau thúc:
“Dứt khoát đi anh! Hố sâu thế kia, trời lại lạnh, ai mà chịu nổi. Thế là xong.”
Lan hét lên:
“Huy! Anh là cha đứa bé! Anh đẩy mẹ con tôi chết thật sao!?”
Huy giữ chặt cánh tay Lan, đẩy sát đến mép bạt.
Lan vừa khóc vừa cố lùi, nhưng chân trượt vì nền đất ướt.
Thảo kéo váy cưới sang một bên, giữ tay Huy lại để… đẩy cho mạnh hơn.
Trong tích tắc—
Lan và bé Gấu rơi xuống.
Tiếng “soạt” của tấm bạt xé ngang không gian.
Tiếng “bịch!” khô khốc vọng từ đáy hố sâu.
Đèn pin trên tay Thảo rơi xuống đất.
Huy đứng sững.
Vẻ mặt say men chiến thắng.
Thảo kéo tay hắn:
“Xong rồi. Che bạt lại đi anh. Nhanh.”
Huy làm theo như một cái máy, đặt từng viên gạch chặn lên mép bạt.
Hai kẻ mặc đồ cưới đứng giữa trời đêm, hối hả phi tang như đang diễn một cảnh cưới ma quái.
III. ĐÚNG LÚC CHÚNG ĐANG CHE HỐ – NGƯỜI ĐÀN ÔNG ẤY XUẤT HIỆN
Tiếng xe máy vọng lại từ đường lớn.
Huy giật mình:
“Ai đó?”
Thảo tái mặt:
“Không lẽ… hàng xóm?”
Nhưng tiếng người đàn ông quát lên khiến cả hai rụng rời:
“Huy! Mày đang làm gì ở đó?”
Cả hai quay lại.
Dưới ánh đèn xe máy, hiện ra vóc dáng rắn rỏi, gương mặt lạnh như thép của một người đàn ông lớn tuổi.
Ông Tâm – cha của Lan.
Trên tay ông còn mang túi đồ mua cho cháu ngoại.
Ánh mắt ông lia một vòng từ mớ hoa cưới trên người Thảo, bộ vest trắng của Huy, đến tấm bạt còn đang rung vì chưa chặn kỹ.
Ông Tâm lặng đi 2 giây. Rồi ông hỏi, rất chậm:
“Lan đâu?”
Huy nuốt khan:
“Lan… đi sang nhà bạn rồi bố…”
Ông Tâm nghiêng đầu:
“Vậy mày chặn bạt che hố làm gì? Bùn trên giày mày còn ướt đấy.”
Thảo lùi lại sau lưng Huy, mặt tái mét.
Gió thổi mạnh.Một góc bạt bị hở, phát ra tiếng khóc yếu ớt—
tiếng của bé Gấu.