Physical Address
304 North Cardinal St.
Dorchester Center, MA 02124
Physical Address
304 North Cardinal St.
Dorchester Center, MA 02124

Khu chung cư tôi ở thuộc dạng trung cấp. Mọi thứ đều ổn, chỉ có một điểm trừ duy nhất: tường mỏng, cách âm kém.
Nhà sát vách là Lan – một bà mẹ đơn thân khoảng ngoài 30. Lan đẹp, cái đẹp mặn mà, lúng liếng của đàn bà đã qua một lần đò. Nhưng cô ấy sống khá kín kẽ. Gặp nhau ở hành lang, chúng tôi chỉ gật đầu chào, chưa từng thân thiết.
Tôi có chồng – Minh.
Một người đàn ông mà ai nhìn vào cũng nghĩ là mẫu mực: đi làm đúng giờ, tiền nong minh bạch, ít rượu chè, càng không buôn chuyện hàng xóm. Tôi từng tin mình là người phụ nữ may mắn.
Cho đến tuần trước.
Minh nói phải đi công tác tỉnh ba ngày để ký hợp đồng. Trước khi đi, anh còn dặn dò kỹ lưỡng, ôm hôn tôi thật lâu:
“Anh đi chuyến này hơi vất vả, tối về muộn. Em ở nhà nhớ khóa cửa cẩn thận.”
Tôi tiễn chồng ra thang máy, lòng hơi trống trải, nhưng hoàn toàn không mảy may nghi ngờ.
Khoảng gần 11 giờ đêm, khi cả tầng đã yên tĩnh, tôi bỗng nghe thấy tiếng mở cửa nhà bên cạnh. Tiếng bước chân đàn ông. Tiếng cười khúc khích của phụ nữ.
Rồi giọng Lan vang lên, mềm như tan ra trong đêm:
“Anh đến muộn thế, làm người ta chờ mãi…”
Sau đó là những âm thanh mà người trưởng thành nào cũng hiểu.
Tôi đỏ mặt, kéo chăn trùm kín đầu. Nghĩ thầm: “Đàn bà đơn thân, có nhu cầu cũng là chuyện bình thường.”
Tôi nhắn tin cho Minh.
Anh trả lời rất nhanh: “Anh vừa nhận phòng khách sạn, mệt lắm. Ngủ luôn đây vợ.”
Tôi yên tâm chìm vào giấc ngủ.
11 giờ đêm.
Cánh cửa nhà Lan lại mở.
Lần này, họ không giữ ý nữa. Nhạc bật to. Tiếng cụng ly. Tiếng rên rỉ vọng sang rõ đến mức tôi không thể giả vờ không nghe.
Khó chịu, tôi gọi video cho Minh.
Anh bắt máy, nhưng màn hình tối om.
“Anh ngủ cùng phòng với đồng nghiệp, không tiện bật đèn.” – Minh nói nhỏ.
Qua điện thoại, tôi nghe thấy tiếng xe cộ.
Tôi hỏi: “Sao ồn thế?”
Minh khựng một giây rồi đáp nhanh: “Khách sạn mặt đường, cách âm kém.”
Cuộc gọi kết thúc.
Trong tôi xuất hiện một cảm giác rất lạ – mơ hồ nhưng nhức nhối.
Đêm cuối cùng Minh “đi công tác”.
Đúng 11 giờ.
Tiếng cửa nhà Lan mở.
Lần này, tôi không trốn tránh nữa.
Tôi tắt hết đèn, áp mắt vào lỗ nhòm. Hành lang vắng lặng. Cánh cửa nhà Lan đóng chặt, nhưng âm thanh bên trong thì không hề giấu giếm.
Tôi ngồi chờ.
1 giờ sáng.
2 giờ sáng.
Cuối cùng, tiếng tra chìa khóa vang lên.
Cửa hé mở.
Lan đứng đó, trong chiếc váy ngủ mỏng đến mức không cần tưởng tượng. Cô ta vuốt ve người đàn ông trước mặt, nũng nịu:
“Hết chuyến ‘công tác’ rồi à? Lại phải về nộp mình cho vợ sao?”
Người đàn ông cười khẽ:
“Ừ. Nhưng anh sẽ tìm cách sang với em sớm thôi.”
Giọng nói ấy…
quen đến lạnh sống lưng.
Anh ta cúi xuống xỏ giày.
Dáng người cao, vai rộng. Mái tóc cắt gọn.
Và chiếc áo sơ mi xanh kẻ sọc.
Chiếc áo chính tay tôi là phẳng, gấp gọn, xếp vào vali cho chồng ba ngày trước.
Đèn hành lang bật sáng.
Tôi nhìn rõ khuôn mặt ấy.
Là Minh.
Hóa ra suốt ba ngày qua, chồng tôi không đi đâu cả.
Anh ta chỉ kéo vali ra khỏi nhà, rồi chui thẳng sang căn hộ sát vách.
Lan đóng cửa.
Minh kéo vali, đi về phía nhà tôi – như thể vừa kết thúc một chuyến công tác dài ngày.
Cửa mở.
“Vợ… sao em chưa ngủ? Anh nhớ em quá nên về luôn trong đêm.”
Tôi giơ điện thoại lên.
Bức ảnh tôi vừa chụp qua lỗ nhòm – anh ta đang ôm hôn Lan – hiện rõ trên màn hình.
Tôi nói, giọng bình thản đến đáng sợ:
“Công tác vui không anh? Khách sạn… cách nhà mình đúng một bức tường, chắc cách âm kém lắm nhỉ?”
Chiếc vali rơi xuống sàn.
Minh đứng chết lặng.
Không còn gì để giải thích.
Khoảng cách giữa hai căn hộ chỉ là 20cm tường.
Nhưng khoảng cách giữa tôi và người đàn ông ấy… đã là cả một đời không thể quay lại.
Đêm đó, tôi không đánh ghen.
Không khóc lóc.
Không làm ầm lên cho thiên hạ xem.
Tôi khóa cửa phòng.
Ngồi xuống.
Và viết đơn ly hôn.
Vì có những sự phản bội không xứng đáng nhận dù chỉ một giọt nước mắt tha thứ.