Physical Address
304 North Cardinal St.
Dorchester Center, MA 02124


Thị trấn Vân Hạ nhỏ nhỏ, chỉ cần mười phút đi bộ là hết một vòng, nhưng lúc nào cũng đầy tiếng gió từ sông Bắc Hòa thổi về. Những buổi chiều, từ ban công tầng hai nhà tôi, có thể nhìn thấy cả dãy mái ngói đỏ trải dài đến tận chân đồi. Một thị trấn yên bình, nơi mà ai cũng biết ai, nơi mà cuộc sống chậm đến mức đôi khi tôi sợ mình sẽ ngủ quên trong an yên.
Nhà tôi ở cuối con đường Ngự Lâm – một căn nhà hai tầng đơn giản nhưng ấm áp. Tôi – Thanh – làm kế toán cho công ty vận hành của thị trấn. Chàng trai – Lâm – là tài xế xe tải, chạy tuyến ngắn trong tỉnh. Còn một nhân vật nữa trong gia đình: bố chồng tôi – ông Đình – 75 tuổi , vợ mất từ sớm, hiền nhưng cố gắng chấp nhận, thương con nhưng trống rỗng, kiểu đàn ông ngày xưa.
Tôi sống cùng bố cục từ khi kết thúc. Những năm đầu, tôi chăm sóc ông từ bữa ăn, ly nước, áo ấm đến giấc ngủ. Ông làm dịu cơn đau đầu, đau giảm, đau gối đều gọi:
– Thanh ơi, lấy giùm bố cái dầu gió…
– Thanh ơi, sức cái vai hộ bố…
Tôi cũng quen với công việc chăm chỉ. Nhưng mọi thứ đã thay đổi từ khi tôi sinh con.
Ôm con lòng của tôi – bé Mỡ – chào đời vào một ngày mưa tầm rộng. Cuộc sống sau sinh như cuốn tôi vào một vòng xoáy mới: cho bú, tắm bé, thay rắn, phun ngủ. Ngày nào cũng sẽ được bật. Tôi gần như không còn thời gian Thở, nói gì đến việc chăm sóc bố chồng.
Lâm thấy vậy thì thương tôi lắm. Một buổi sáng anh đo nhóm bếp pha cà phê rồi nói:
– Hay là… mình có công việc đi em. Anh thấy em cực quá.
Tôi vốn chống người lạ vào nhà, nhưng nghĩ đến đôi mắt Hắc Quần của mình mỗi sáng, tôi gật đầu.
Thế là cô Sen xuất hiện – một phụ nữ tầm 45 tuổi, người gầy nhưng khỏe, tóc buộc gọn, giọng nói nhuyễn nhưng dễ nghe. Cô làm việc đều tay, sạch sẽ, phá sản, nói năng lễ phép. Bố chồng tôi cũng lưu ý, thậm chí chí hay nói:
– Con Sen nó siêng năng. Việc này để nó làm, với cái chăm sóc nhỏ.
Tôi cũng an tâm hơn.
Cho đến một ngày…
Mọi thứ bắt đầu từ tiếng cửa mở nhẹ nhàng vào lúc muộn.
Đêm đó, tôi đang ru Mỡ ngủ thì nghe tiếng “cách” – tiếng cửa phòng bố mở. Ban đầu tôi không để ý. Nhưng năm phút sau, tôi nghe tiếng chân ai đó bước vào phòng ông.

Tôi bắt đầu ra khỏi phòng mình, và… đó là cô Sen .
Cô cầm theo một cái chậu nhỏ và khăn tắm.
Tôi nhăn mày.
Nhưng vì bận rộn nên tôi bỏ qua.
Đêm thứ hai…
Đêm thứ ba…
Đêm thứ tư…
Đêm nào cũng vậy.
Câu 23 giờ, khi mọi người đều đi ngủ, cô Sen vào phòng chồng . Cánh cửa sổ lại. Và cả đồng hồ tiếng sau mới mở ra.
Tôi bắt đầu không rõ.
Lâm đi làm đêm nhiều, không biết chuyện này. Tôi thì không tiện hỏi thẳng vì sợ làm tổn thương lòng tự trọng của bố chồng.
Nhưng những đêm tiếp theo, cảnh tượng ấy lại lặp lại. Ngang chí có đêm tôi sống sau cầu thang nhìn. Bóng cô Sen giảm dần sau cánh cửa phòng bố chồng, và không ai biết chuyện diễn ra bên trong.
Tôi bắt đầu đặt câu hỏi:
– Hải người…
– Có tình cảm?
– Có quan hệ không?
– Có điều gì giấu mình không?
Bố chồng thì gần đây lạ lắm. Mỗi sáng ông đi lại chậm hơn, mặt hơi đỏ, tóc chải gọn, áo Sinh phiu. Cô Sen cũng đôi khi đỏ mặt khi mặt tôi.
Tôi bắt đầu sinh nghi .
Có người nói: khiphụ nữ sinh con, họ nhạy cảm hơn bình thường. Không phải ghen tị vô lý, mà là linh cảm về sự thay đổi trong ngôi nhà họ đang sống.
Tôi đang nói chuyện với Lâm.
– Anh… dạo này em thấy cô Sen đêm nào cũng vào bố cục phòng. Lâu lắm mới ra.
Lâm mày mày nhưng ngay sau đó bật cười:
– Trời đất, bố 75 rồi mà em nghĩ đi đâu vậy?
– Nhưng em không biết. Anh không tin thì sẽ phải xem thử tối đa.
Lâm im lặng.
Đàn ông, dù thoải mái tới đâu, chuyện liên quan đến bố nhạy cảm.
Một lát sau, anh hết dài:
– Vậy em muốn làm sao?
Tôi nói thật lòng:
– Em nghĩ… nếu bố với cô Sen có tình cảm thật sự, mình nên tác hợp. Người già cô đơn. Mẹ mất sớm, bố mẹ sống với chúng ta mà toàn ở trong phòng.
Lâm nhìn tôi như không tin vào tai mình.
– Em… muốn tác hợp cho bố và cô Sen?
– Nếu họ thương nhau thật thì sao? Mình ở đâu có thể bị cấm. Với lại nếu cô ấy trở thành vợ bố anh… cũng chăm sóc bố hơn.
Lâm ôm đầu:
– Nhưng… chuyện này phải chắc chắn rồi. Nhỡ em nghĩ thì…
Tôi thở dài:
– Em cũng muốn biết sự thật.
Đêm nay, Lâm và tôi giả ngủ sớm. Nhưng đến 23 giờ, chúng tôi nhẹ nhàng chân ra cầu thang, đứng nép vào Tường.
Ừm…
Cửa phòng bố trí mở rộng.
Vẫn là cô Sen Đèn.phòng
ông sáng vàng hắt ra một chút rồi tắt.
Cả hai bước vào.
Cửa… đóng lại.
Lâm nắm lấy tay tôi, hoàng mang thật sự. Anh thì thầm:
– Nếu bố có quan hệ… thì sao?
Tôi nhìn anh, lặng im:
– Người già… cũng có quyền được yêu cầu.
Nhưng xin vui lòng tôi bắt đầu rối.
Chúng tôi đang chờ đợi một tiếng ồn gần đây. Không có thanh âm nào vang ra, nhưng sự im lặng đó lại tạo ra trí tưởng tượng của tôi chạy loạn.
Đến khi cửa mở, cô Sen bước ra với cái chậu nhỏ trên tay.
Tôi giật mình.
Cô… đang tải gì?
Hay… tắm cho ai?
Hay…
Lâm định lên tiếng gọi nhưng tôi nhung tay anh lại:
– Sáng mai hãy hỏi.
Sáng hôm sau, cả nhà đang ăn cháo thì Lâm nhìn thẳng vào bố:
– Bố… con muốn hỏi chuyện này.
Ông Đình đang múc cháo, tay hơi khựng lại:
– Chuyện gì vậy?
Giọng Lâm chạy lên:
– Đêm nào… bố cũng nhờ cô Sen vào phòng… làm gì vậy ạ?
Ông Đình bất ngờ đầu tiên.
Cô Sen cũng giật mình làm rơi cái kề xuống bàn.
Không ai nói gì trong vài giây.
Tôi nín thở.
Rồi trình bày chồng tôi chậm rãi đặt bát cháo xuống, thở dài:
– Hai đứa con nghĩ bố và cô Sen… có quan hệ à?
Cả phòng im phăng phắc.
Ông bật cười – một nụ cười… vừa buồn, vừa bất lực:
– Bố 75 tuổi rồi, đầu gối muốn đứng lên còn khó. Quan hệ cái nỗi buồn gì…
Cô Sen đỏ mặt, inh lau tay:
– Con chỉ… giúp đỡ thư giãn thôi. Bác sĩ đau lưng nặng, nằm xuống nhiều cơ sở. Đánh đấm cho bác đỡ đau. Bác bảo vệ cho cháu đỡ ồn ào, nên làm việc lúc đó để cháu không phải lo lắng.
Tôi há mép.
Lâm cũng cứng người.
Ông Đình tiếp lời, giọng nhẹ nhàng nhưng buồn:
– Từ ngày Thanh sinh Mỡ, bố biết con bận. Bố trí không gọi Thanh thư giãn như trước. Giúp cô Sen giúp đỡ lắm, nhưng đau quá thì phải nhờ. Bố sợ con lo nên… không muốn nói.
Tôi bỗng dưng lại.
Cô Sen cung gằm:
– Con chỉ xem bác như bố thôi. Bác đau quá, không ai để ý, bị cáo buộc. Con không có ý nghĩa gì khác.
Không khí khích lệ, rồi Im lặng đi.
Tôi cảm thấy lòng mình chùng xuống, vừa xấu hổ vừa thương hai người.
Tôi nhìn bố:
– Con xin lỗi… con hiểu được bố cục.
Ông xu tay:
– Không vô địch. Người làm dâu mới sinh xong, tinh thần dễ lo lắng. Bố trí hiểu hết.
Cô Sen cười hiền:
– Cháu thương bố như bố trải, vậy là quý rồi.
Lâm thở xác định chiều dài, như nhẹ bao nặng.
Chiều chiều, tôi đón một cánh cửa mở, thấy bố đang ngồi phơi nắng. Thắt lưng ông còng xuống, bàn tay gân guốc chạy nhẹ. Tôi bất kỳ góc nhìn dài.
Tôi hiểu rồi.
Từ ngày sinh con, tôi say mê chăm sóc mà quên mất chồng – người già, cô đơn, sống tĩnh lặng trong căn nhà mà chính tôi đã bước vào làm dâu.
Tôi tiến lại.
– Bố… để con thư giãn cho bố nhé.
Ông giật mình, rồi cười, đôi mắt ướt nhẹ nhàng:
– Con bận rộn mà…
– Con muốn làm. Bố là bố của con mà.
Ông quay mặt đi, gật đầu rất nhẹ nhàng.
Tôi xoa bóp lưng cho anh, nhẹ nhàng vừa đủ không đau. Ông nhẹ nhàng hít vào – tiếng rên rỉ nhẹ nhàng của người già mỗi khi mệt mỏi.
– Từ giờ… bố cứ bảo con nhé. Con xin lỗi vì điều này đã bị bỏ bê.
Ông đặt tay lên tay tôi:
– Con là dâu mà thế này… mẹ chồng con mừng lắm.
Lời ông làm thời gian tôi ấm lên.
Ở đâu đó, tiếng Mỡ cười vang. Lâm từ trong bước bếp ra nhìn cảnh ấy, ánh mắt anh cũng dịu dàng lại.
Nhà, đôi khi chỉ cần một chút giải quyết để gắn những thứ hiểu được các vấn đề.
Một vài ngày sau, Thỏ thỏ:
– Nhưng mà… em thấy cô Sen cũng tốt. Hay mình…hợp hợp cô ấy cho ai đó?
Tôi bật cười:
– Anh định làm mai cho cô ấy à?
– Ừ, chứ để người ta cũng bị buộc tội.
Cô Sen nghe thấy thì đỏ mặt, im yêu:
– Anh chị lo chuyện bao đồng quá à.
Nhưng tôi biết – trong ánh mắt cô, có chút ấm áp.
Nhờ hiểu được những điều đó, mọi người ở gần nhau hơn.
Từ đó, cô Sen trở thành người thân trong nhà. Bố trí mỗi tối đều ngồi xem tivi cùng cô. Cô hay dạy món ông thích: cá rô kho nghệ, canh bí đỏ, son nước mắm. Ông thì chỉ tay:
– Con cái này… bỏ thêm hành động vào cho bố cục.
Cô Sen cười, không rên rỉ.
Tôi từng lo nghĩ lung tung, nhưng giờ nhìn lại… tôi biết ơn khoảng thời gian ấy. Vì nhờ nó, tôi mới hiểu:
Người già không chỉ cần thuốc… mà còn cần quan tâm. Và đôi khi, sự quan tâm đến từ những người không có máu, nhưng chung lòng thương.
Một năm sau, nhà tôi từng ngày ấm hơn.
Mỡ biết đi, cứ chạy dài theo ông nội mỗi sáng. Bố chồng tôi khỏe mạnh hơn nhiều, không còn giảm đau giúp chăm sóc đều đặn. Lâm công việc ổn định, ít đi đêm hơn.
Có cô Sen…
Cô đã nhận được lời quen của một bác thợ mộc ở đầu phố – người mà Lâm “vô tình” giới thiệu. Hai người còn vẫy nhau đi chùa Hạ Liên mỗi cuối tuần.
Ngày họ báo tin sẽ làm đám cưới đơn giản, bố chồng tôi cười trẻ như trẻ:
– Tốt rồi. Sen nó là người tốt. Ai cưới nó là hạnh phúc.
Tôi cũng vui như chị dâu gái lòng.
Nhìn lại tất cả, tôi hiểu một điều:
Nhiều khi, những hiểu lầm trong gia đình không phải tai họa, mà là cơ hội để mọi người nhìn lại nhau, yêu thương nhau hơn, và chạm vào những nỗi đau lòng không ai nói được.
Và rồi cuộc sống, như dòng sông Bắc Hòa chinh qua thị trấn Vân Hạ, tiếp tục bình yên – nhẹ nhàng nhưng đầy nghĩa tình.
Nguồn: https://fleuri.info/18537/




