Nữ Đặc NҺιệm Cȏпg Tác Tạι Mỹ NgҺỉ PҺép Vḕ Nước Tìm CҺa Mẹ – Aι Ngờ Bị Gιaпg Hồ Truү Sát Và Cáι Kết

Nữ Đặc NҺιệm Cȏпg Tác Tạι Mỹ NgҺỉ PҺép Vḕ Nước Tìm CҺa Mẹ – Aι Ngờ Bị Gιaпg Hồ Truү Sát Và Cáι Kết

Chiếc máy bay hạ độ cao xuyên qua lớp mây xám dày. Từ ô cửa nhỏ, thành phố ven biển hiện ra mờ mịt trong cơn mưa đầu mùa. Nguyễn Minh Hà nhắm mắt lại vài giây, hít sâu.

Mười ba năm.

Mười ba năm kể từ ngày cô rời Việt Nam, mang theo một cái balô cũ, một lá thư nhập ngũ đặc biệt và lời hứa sẽ trở về khi đủ mạnh.

Giờ đây, cô về nước trong diện nghỉ phép cá nhân, không quân hàm, không thẻ công tác, không hộ tống. Trên giấy tờ, Minh Hà chỉ là một Việt kiều về thăm quê. Nhưng trong thực tế, cô là sĩ quan thuộc lực lượng đặc nhiệm liên quốc gia, từng tham gia nhiều chiến dịch chống khủng bố ở nước ngoài.

Lần này, cô về không phải vì nhiệm vụ.

Mà vì cha mẹ.

Căn nhà cũ nằm sâu trong con hẻm nhỏ ở quận ven thành phố. Cánh cửa gỗ bong tróc, ổ khóa han gỉ. Minh Hà đứng trước cửa rất lâu, tim đập chậm và nặng.

Cô gõ cửa.

Không ai trả lời.

Hàng xóm nhìn cô với ánh mắt dè chừng. Một bà cụ bán nước đầu hẻm kéo tay cô lại, nói rất khẽ:

— Con là… con bé Hà phải không?

Minh Hà gật đầu.

— Ba mẹ con… đi lâu rồi.

— Đi đâu?

Bà cụ lắc đầu, ánh mắt đầy lo lắng:

— Không ai biết. Từ ngày ông Tuấn… dính vào chuyện làm ăn với bọn xã hội đen.

Minh Hà nghe tên cha mình, lòng chùng xuống.

Bà cụ kể nhanh, giọng run run. Ba cô – ông Nguyễn Văn Tuấn – từng làm thợ cơ khí. Vài năm trước, ông vay tiền để mở xưởng nhỏ, rồi bị cuốn vào vòng xoáy nợ nần. Đến khi không trả nổi, bọn giang hồ bắt đầu xuất hiện. Đầu tiên là đe dọa. Sau đó là ép ký giấy, ép sang tên đất.

Rồi một đêm, cả hai vợ chồng biến mất.

Minh Hà không nói gì thêm. Cô chỉ cảm ơn, rồi quay đi.

Nhưng ngay khoảnh khắc bước ra khỏi con hẻm, bản năng chiến trường trong cô lập tức lên tiếng.

Có người đang theo dõi.

Một chiếc xe bán tải màu đen đậu cách đó không xa. Kính tối. Máy nổ chờ sẵn.

Minh Hà không quay đầu. Cô rẽ vào quán cà phê nhỏ, ngồi xuống, gọi một ly nước. Qua phản chiếu mặt kính, cô thấy hai gã đàn ông bước xuống xe.

Dáng đi không phải dân thường.

Vai rộng. Bước chân đều. Ánh mắt luôn quét xung quanh.

Ba phút sau, một gã ngồi xuống bàn đối diện.

— Cô Minh Hà? — hắn hỏi, giọng lạnh.

— Tôi là người quen cũ của ba cô. — hắn nói tiếp. — Khuyên cô một câu: về Mỹ đi. Ở đây không an toàn.

Minh Hà nhấp ngụm nước, bình thản:

— Ba mẹ tôi đâu?

Gã kia cười nhạt:

— Cô hỏi nhiều quá rồi.

Chưa kịp để hắn nói thêm, Minh Hà đứng dậy, đi thẳng ra cửa.

Và ngay khoảnh khắc đó, chiếc xe bán tải lao tới.

Mọi thứ diễn ra trong vài giây.

Minh Hà xoay người, lăn sang bên, tránh cú tông trong gang tấc. Tiếng kính vỡ, bàn ghế đổ rầm. Người trong quán la hét.

Hai gã đàn ông rút dao.

Minh Hà không có vũ khí.

Nhưng cô có trí nhớ cơ bắp.

Một cú khóa tay. Một đòn quật gối. Dao rơi xuống nền gạch. Gã còn lại chưa kịp phản ứng đã bị cô đánh ngã, đầu đập mạnh vào cửa xe.

Cô không nán lại. Cô biết: đây chỉ là cảnh cáo.

Đêm đó, Minh Hà không về khách sạn. Cô thuê một phòng trọ rẻ tiền, đổi quần áo, cắt ngắn tóc hơn nữa. Trên bàn là tấm ảnh cũ của gia đình, thứ duy nhất hàng xóm còn giữ được.

Mặt sau tấm ảnh có một địa chỉ kho hàng cũ — nét chữ của cha cô.

Manh mối duy nhất.

Kho hàng nằm sát cảng, bỏ hoang nhiều năm. Mùi ẩm mốc và dầu nhớt cũ nồng nặc. Minh Hà tiến vào trong bóng tối, từng bước cẩn trọng.

Tiếng kim loại cọ vào nhau vang lên phía sau.

— Con gái ông Tuấn. — một giọng nói vang lên. — Cuối cùng cũng chịu xuất hiện.

Một nhóm người bước ra từ bóng tối. Đứng giữa là Hải “sọ”, trùm giang hồ khu cảng, kẻ từng nắm sinh mạng không ít người lao động nghèo.

— Ba mẹ cô còn sống. — hắn nói. — Nhưng không khỏe lắm.

— Điều kiện? — Minh Hà hỏi.

— Cô ký vào đây. — hắn đưa ra xấp giấy. — Nhận nợ thay. Và biến khỏi Việt Nam.

Minh Hà cười rất nhẹ.

— Tôi hỏi câu khác. — cô nói. — Ai cho anh quyền làm chuyện này?

Hải “sọ” bật cười lớn.

— Ở đây, tao là luật.

Tiếng còi xe cảnh sát vang lên bên ngoài.

Rồi thêm tiếng động cơ lớn.

Không phải một chiếc.

Mà là cả đoàn.

Hải “sọ” sững lại.

— Mày làm gì?

Minh Hà nhìn hắn, ánh mắt lạnh như thép:

— Tôi không về đây một mình.

Cánh cửa kho bị phá tung.

Lực lượng chức năng tràn vào. Còng số tám vang lên loảng xoảng. Hải “sọ” bị khống chế, gào lên tuyệt vọng.

Ba mẹ Minh Hà được đưa ra sau đó. Gầy gò, tiều tụy, nhưng còn sống.

Mẹ cô bật khóc khi thấy con gái.

— Hà… sao con lại về?

Minh Hà ôm chặt lấy mẹ, lần đầu tiên sau nhiều năm, giọng cô run lên:

— Con về để đưa ba mẹ về nhà.

Vụ án sau đó được phanh phui. Không chỉ một băng nhóm, mà cả mạng lưới cho vay nặng lãi, cưỡng đoạt tài sản bị triệt phá. Nhiều cán bộ bảo kê bị bắt.

Trước ngày quay lại Mỹ, Minh Hà đứng trước căn nhà cũ. Nắng chiều chiếu lên bức tường loang lổ.

Ba cô hỏi nhỏ:

— Con… làm nghề gì vậy?

Minh Hà im lặng một lúc, rồi đáp:

— Nghề không cho phép con kể. Nhưng nó dạy con một điều: có những thứ phải quay về bảo vệ, dù đi xa đến đâu.

Chiếc xe đưa cô ra sân bay lăn bánh.

Lần này, Minh Hà rời Việt Nam không phải để trốn chạy.

Mà để tiếp tục một con đường mà cô đã chọn — con đường của người không bao giờ cúi đầu trước cái ác.

Và đó chính là cái kết mà đám giang hồ không bao giờ ngờ tới.

Nguồn: https://fleuri.info/19434/

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *