Physical Address
304 North Cardinal St.
Dorchester Center, MA 02124


Nữ Tù NҺȃп Maпg TҺaι Dù KҺȏпg Hḕ Tιếp Xúc Vớι Aι – Camera Tιết Lộ Sự TҺật KҺιếп Aι Cũпg Sữпg Sờ….
Bức tường bê tông dày gần nửa mét của khu biệt giam n/ữ tr/ại tạm gi/am tỉnh Q.N chưa từng chứng kiến một đêm nào nặng nề như đêm hôm ấy. Gần 2 giờ sáng, tiếng chuông báo động y tế vang lên dồn dập, x/é to/ạc sự tĩnh lặng vốn đã trở thành bản chất của nơi này. Trong phòng giam số 17, Nguyễn Thị Diễm nằm c/o quắ/p trên nền xi măng lạnh ng/ắt, hai tay ôm ch/ặt bụn/g, mồ hôi đầ/m đ/ìa, gương mặt t/ái m/ét như người sắp ngất.
Cán bộ trực đêm ban đầu nghĩ rằng đó chỉ là một cơn đau dạ dày hay tụt huyết áp – những chuyện không hiếm với t/ử t/ù chờ ngày th/i hành á/n. Nhưng khi Diễm gào lên trong cơn co thắt d/ữ d/ội, một tiếng khóc ng/hẹn đến mé/o mó, người quản giáo mới thực sự ho/ảng s/ợ. Cô được đưa thẳng vào phòng y tế trong tình trạng ki/ệt sứ/c, mạch đập lo/ạn x/ạ.
Khi bác sĩ trực đặt đầu dò siêu âm lên bụng Diễm, căn phòng bỗng im phăng phắc. Trên màn hình hiện lên hình ảnh rõ ràng đến mức không thể nhầm lẫn: một thai nhi đang phát triển, tim đập đều, kích thước tương đương khoảng 19–20 tuần tuổi.
Không ai nói nổi một lời.
Nguyễn Thị Diễm – tử tù b/ị b/iệt gi/am tuyệt đối gần một năm – đang m/ang th/ai.
Tin tức ấy như một nhát d/ao ché/m thẳng vào toàn bộ hệ thống kỷ luật của tr/ại gia/m. Không phải vì chuyện mang th/ai, mà vì nó không thể xảy ra. Diễm không được thăm gặp. Không tiếp xúc với phạm nhân nam. Mọi sinh hoạt đều diễn ra trong phòng giam đơn, camera giám sát 24/24, cửa khóa điện tử hai lớp. Ngay cả cán bộ nữ vào kiểm tra cũng phải ghi chép và xác nhận.
Một cuộc họp khẩn được triệu tập ngay trong đêm. Ban giám thị, tổ điều tra nội bộ, y tế, kỹ thuật, tất cả đều có mặt. Camera được trích xuất từng khung hình suốt gần một năm. Nhật ký trực được lật lại đến từng dòng. Không phát hiện dấu hiệu xâ/m nhập. Không có phút giây mất giám sát. Không có vi phạm quy trình.
Người ta bắt đầu thì thầm những giả thuyết đáng s/ợ: cư/ỡ/n/g h/i/ế/p? Lạ/m qu/yền? Móc nối nội bộ? Nhưng mọi giả thuyết đều sụ/p đ/ổ khi s/oi chiếu vào dữ liệu. Không một bằng chứng nào tồn tại.
Khi bị hỏi, Diễm chỉ bình thản ngồi trên giường bệnh, giọng yế/u ớ/t nhưng dứt khoát:
“Tôi biết mình mang th/ai. Tôi không cần ai chịu trách nhiệm. Tôi chỉ muốn sinh co/n.”
Không một giọt nước mắt. Không cầu xin. Không hoảng loạn.
Ít ai biết, trước khi khoác lên mình bộ quần áo phạm nhân màu xám ấy, Nguyễn Thị Diễm từng là một giảng viên dược học. Cô học giỏi, sống nguyên tắc, từng có một gia đình yên ấm. Nhưng một cuộc hôn nhân đ/ổ v/ỡ, cộng thêm khoản n/ợ khổng lồ do chồng cũ để lại, đã đẩy cô vào một quyết định sai lầm duy nhất trong đời: vận chuyển ma túy thuê để trả nợ.
Ngày bị bắt, Diễm không chống cự. Cô nhận tội, ký biên bản, đối diện với bản án tử hình bằng một sự bình thản đến lạnh người. Từ ngày vào biệt giam, cô chưa từng viết một đơn xin ân xá. Chưa từng khóc ló/c. Chưa từng oán trách.
Cho đến khi cái th//ai xuất hiện.
Cuộc điều tra tiếp tục trong im lặng căng thẳng. Cho đến một buổi chiều, tổ kỹ thuật phát hiện ……….. một chi tiết bất thường trong bản vẽ cũ của trại giam: hệ thống thông gió giữa khu kỹ thuật và dãy biệt giam nữ có một khe dẫn nhỏ, bị bỏ sót trong các lần cải tạo.
Khi tháo lớp lưới chắn, họ phát hiện một mảnh vải được giấu rất khéo, phía trong là sợi dây kéo và một túi nilon nhỏ. Bên trong túi nilon là một bơm tiêm đã qua sử dụng.
Kết quả giám định ADN khiến toàn bộ hội trường lặng như tờ. Tinh trùng trùng khớp với Nguyễn Văn Quân – một phạm nhân nam đang thụ án chung thân, từng được phân công sửa chữa điện nước gần khu biệt giam nữ đúng vào thời điểm thai hình thành.
Quân không phản kháng. Không chối tội. Chỉ cúi đầu, giọng khàn đặc:
“Em không chạm vào cô ấy. Không một lần.”
Sự thật sau đó được hé lộ chậm rãi, đau đớn và trần trụi hơn bất kỳ giả thuyết tội ác nào.
Trong những đêm dài của biệt giam, Diễm từng gửi qua khe thông gió những mẩu giấy nhỏ viết bằng đầu bút chì gãy. Chỉ vài dòng ngắn ngủi:
“Tôi không sợ chết. Tôi chỉ sợ mình chết vô nghĩa.”
“Nếu có thể, tôi muốn để lại một sinh mệnh.”
Quân, một người đàn ông từng có vợ con nhưng mất tất cả vì tội lỗi, đã đáp lại bằng cách duy nhất anh ta có thể. Không tiếp xúc. Không thân thể. Chỉ là một hành động mạo hiểm đến điên rồ, được thực hiện trong tuyệt vọng của hai con người đã bị xã hội phán quyết.
Diễm tự tiêm cho mình. Không bác sĩ. Không hướng dẫn. Không chắc chắn. Cô chấp nhận rủi ro, không phải để trốn án, mà để được làm mẹ một lần trước khi chết.
Khi bị hỏi có hối hận không, Diễm chỉ nói:
“Nếu tôi phải chết, tôi muốn biết mình từng tạo ra điều gì đó không phải là tội lỗi.”
Lá thư tay Diễm gửi cho thiếu tá Trần Lan – quản giáo khu nữ – đã làm thay đổi tất cả. Không xin sống. Không xin giảm án. Chỉ xin được sinh con trong điều kiện y tế an toàn.
Thiếu tá Lan đã khóc khi đọc thư. Bởi nhiều năm trước, chị từng mất con trong một tai nạn giao thông, nỗi đau ấy chưa bao giờ nguôi.
Ban giám thị quyết định kiến nghị đặc biệt: cho phép Diễm sinh con.
Đêm Diễm chuyển dạ, trời mưa như trút. Trong phòng y tế nhỏ hẹp của trại giam, không có người thân, không có tiếng động viên, chỉ có tiếng thở gấp gáp và cơn đau xé bụng. Khi tiếng khóc của đứa trẻ vang lên, nhiều cán bộ nữ đã quay mặt đi lau nước mắt.
Đứa bé là con gái. Được đặt tên là Nguyễn Hiếu An.
Theo luật, bản án tử hình của Diễm được chuyển thành tù chung thân.
Ba năm sau, khi Hiếu An đủ tuổi, chính Diễm là người viết đơn xin đưa con ra khỏi trại. Ngày tiễn con đi, cô không níu kéo. Chỉ cúi xuống hôn lên trán con, thì thầm:
“Mẹ xin lỗi vì không thể ở bên con lâu hơn.”
Cánh cổng trại giam đóng lại.
Diễm quay lưng bước vào trong, dáng người gầy gò nhưng thẳng lưng hơn bao giờ hết.
Cô không được tự do. Nhưng cô đã từng là mẹ.
Và đôi khi, chỉ cần thế thôi, một con người cũng đã đủ lý do để sống tiếp.
Nguồn: https://fleuri.info/19315/




