Physical Address
304 North Cardinal St.
Dorchester Center, MA 02124
Physical Address
304 North Cardinal St.
Dorchester Center, MA 02124

…chị Ngọc không có trong phòng tắm.
Nam hoảng hốt. Anh gọi khẽ:
– Chị Ngọc? Chị đi đâu rồi?
Không có tiếng đáp. Cửa toilet hé mở. Anh bật đèn lên… và giật mình khi thấy váy ngủ của chị được gấp gọn gàng để trên bồn rửa, bên cạnh là một tờ giấy gấp tư, cùng chiếc nhẫn cưới lặng lẽ nằm giữa ánh đèn vàng.
Tay Nam run lên khi mở tờ giấy ra. Dòng chữ nắn nót, mềm mại như chính nét tính cách của người phụ nữ ấy:
“Nam,
Cảm ơn em vì đã đến bên chị – vào cái tuổi mà người ta nghĩ phụ nữ chỉ còn lại sự cô đơn.
Chị đã không dám tin rằng mình có thể một lần nữa được mặc váy cưới, được ai đó gọi là ‘vợ’. Nhưng em đã làm điều đó.
Chị biết, em nghĩ chị từng trải, sâu sắc, chị hiểu đàn ông. Nhưng Nam à… chị đã từng tổn thương rất sâu. Từ một cuộc hôn nhân cũ. Từ một người đàn ông bỏ rơi chị vì chị không thể sinh con.
Chị đã sống suốt 20 năm chỉ biết công việc, một mình gặm nhấm những giấc ngủ không trọn vẹn.
Và khi em đến, chị run sợ.
Chị không biết phải làm gì trong đêm tân hôn. Chị không biết làm sao để bước tiếp với người trẻ như em mà không khiến em thấy mình bị ràng buộc…
Vì vậy, chị xin lỗi. Chị ra ngoài chút, hít thở… Chị sẽ quay về khi em thật sự cần chị, không phải vì lời hứa hay vì sự ‘ngưỡng mộ’.
Nếu em tỉnh dậy và vẫn muốn làm chồng chị – thì hãy đi tìm chị.
Còn không… hãy để tất cả dừng lại ở khoảnh khắc đẹp nhất này.”
Nam chết lặng.
Cả đêm đó, anh không chợp mắt. Những lời chị viết như từng giọt mưa ngấm vào tim anh. Không ai ngờ rằng một người phụ nữ mạnh mẽ đến vậy, lại mang bên trong nỗi sợ và sự cô đơn sâu thẳm đến thế.
Sáng sớm, không kịp thay đồ, Nam lao ra khỏi nhà, chạy khắp những con phố mà anh và chị từng đi dạo. Anh tìm đến cả quán cà phê nơi chị hay ngồi, ra cả bãi biển ngoại ô – nơi chị từng nói:
“Nếu một ngày chị biến mất, chắc chị ra biển. Ở đó, chị thấy mình nhẹ hơn.”
Và anh thấy chị.
Giữa bãi biển buổi sớm, người phụ nữ 60 tuổi đang ngồi co ro trong gió lạnh, tóc rối bay trong nắng mờ, ánh mắt xa xăm.
Nam bước đến, không nói gì. Chỉ nhẹ nhàng khoác áo lên vai chị.
Rồi anh cúi xuống, nói khẽ:
– Em cưới chị vì em yêu chị. Không phải vì thương hại. Không vì tuổi tác. Không vì chị hiểu em, mà vì em muốn là người làm chị hạnh phúc.
– Về nhà với em, được không?
Chị Ngọc nhìn anh. Lần đầu tiên, đôi mắt từng trải kia rưng rưng nước mắt. Và rồi, chị gật đầu.
5 năm sau, người ta vẫn đồn đại về cặp vợ chồng kỳ lạ: người vợ 65, chồng 31.
Nhưng ai từng nhìn thấy cách họ nắm tay nhau giữa phố, hay cách anh sửa lại mái tóc cho vợ giữa một buổi tiệc đông người… thì không còn thắc mắc.
Vì tình yêu không đong bằng tuổi tác, mà đong bằng cách ta chọn ở lại – dù người kia có đang quay mặt vào tường lặng thinh giữa đêm tân hôn