…vợ mình – chị Ngọc – đang ngồi trên bồn cầu, tay cầm một hộp thuốc và gói băng gạc y tế.
Gương mặt chị nhợt nhạt, hơi tái, mái tóc bồng bềnh nay rũ xuống hai bên má. Chị giật mình quay lại, nhìn thấy Nam thì thoáng hoảng hốt, nhưng rồi bình tĩnh cất giọng:
– Em dậy rồi à?
Nam sững sờ, nhìn vào hộp thuốc trên tay chị. Anh thấy rõ dòng chữ: “Thuốc giảm đau hậu phẫu” cùng một vài vỉ thuốc kháng sinh. Bên cạnh đó là một tập hồ sơ bệnh án – trên bìa ghi rõ: “Hồ sơ phẫu thuật cắt bỏ tử cung – 2 tuần trước.”
Cả người Nam chợt lạnh toát.
Anh lắp bắp:
– Chị… chị mới mổ sao? Sao chị không nói gì với em?
Chị Ngọc khẽ cười, một nụ cười buồn như thể mang cả tuổi thanh xuân mỏi mệt vào đôi mắt:
– Nếu chị nói… em có cưới chị không?
Nam nghẹn lại. Không biết trả lời sao. Bao nhiêu hình dung trong đầu về đêm tân hôn – nến thơm, da thịt, những lời tình tứ – giờ tan biến, thay vào đó là một người phụ nữ đang cố che giấu nỗi đau, cố làm một cô dâu “bình thường”.
Chị khẽ lau tay, đứng dậy, giọng đều đều:
– Chị không còn khả năng sinh con. Lúc yêu, chị đã định nói. Nhưng chị sợ… em nghĩ chị lợi dụng tuổi tác, trải nghiệm để lừa dối.
– Chị… chỉ muốn một ngày cưới trọn vẹn. Một ngày được mặc váy cô dâu, được nhìn người đàn ông trẻ tuổi mình yêu gọi mình là “vợ”.
– Đêm nay, chị không thể làm gì hơn… chỉ muốn giữ một chút kiêu hãnh còn sót lại thôi.
Nam đứng lặng, nhìn vợ mình – không son phấn, không lời mời gọi – chỉ có một người phụ nữ từng bị đời vùi dập, nay dám yêu lần nữa, dám cưới lần nữa… mà không đòi hỏi gì ngoài sự tôn trọng.
Anh bước tới, nhẹ nhàng cầm lấy tay chị:
– Em không cưới chị vì chị có thể sinh con. Em cưới chị vì chị là người phụ nữ đầu tiên khiến em cảm thấy… mình được là đàn ông đúng nghĩa.
– Đêm nay, mình không cần gì hết… chị chỉ cần nằm bên em, thế là đủ.
Chị nhìn anh, mắt ngân ngấn. Căn phòng nhỏ vang lên tiếng thở dài nhẹ nhõm, rồi sau đó là tiếng nấc khẽ trong vòng tay ôm của người chồng trẻ.
Bên ngoài trời bắt đầu mưa. Nhưng bên trong, hai con người cách nhau 19 tuổi đang học cách bước lại gần nhau, không bằng thể xác – mà bằng sự thấu hiểu, bao dung và thương yêu thật sự.