Bảo sao giờ nhiều vợ chồng l;;y h;;ôn, chán bà vợ

Bảo sao giờ nhiều vợ chồng l;;y h;;ôn👇, chán bà vợ

Anh là công nhân xây dựng, quanh năm theo công trình. Lương không cao nhưng đều, đủ để lo tiền nhà trọ, sữa cho con, và những bữa cơm đạm bạc. Anh vẫn thường tự nhủ: chỉ cần vợ chịu khó đi làm công nhân may ở khu công nghiệp, vợ chồng cùng cố gắng vài năm, rồi sẽ có ngày khá hơn. Anh thương vợ, nên chưa bao giờ cấm cản. Ngược lại, anh còn động viên: “Em đi làm cho khuây khỏa, ở nhà mãi cũng buồn.”

Ngày vợ xin chuyển sang ca tối, anh không nghi ngờ. Vợ bảo tăng ca được thêm tiền. Anh tin. Tin vì đã từng đi qua những năm tháng nghèo đến mức chỉ cần tin nhau mà sống.

Nhưng từ dạo ấy, vợ thay đổi. Quần áo gọn gàng hơn, son môi tươi hơn, điện thoại lúc nào cũng úp màn hình. Có những cuộc gọi lén lút ngoài ban công, có những tin nhắn đến rồi vội xóa. Anh thấy, nhưng chọn im lặng. Vì anh sợ. Sợ hỏi ra thì gia đình vỡ.

Chiều hôm đó, anh tan ca sớm vì trời mưa, công trình phải dừng. Anh gọi vợ, máy bận. Gọi lại lần nữa, vẫn bận. Một cảm giác bất an tràn lên, không rõ hình thù, chỉ biết là nặng nề. Anh quyết định chạy xe về khu công nghiệp, nghĩ sẽ đón vợ cùng về cho đỡ mưa.

Trên đường, anh thấy chiếc xe quen quen. Là xe của vợ. Nó rẽ vào một con hẻm nhỏ, nơi có dãy nhà nghỉ cũ kỹ, đèn vàng hắt ra ảm đạm. Tim anh đập mạnh. Anh tự cười mình đa nghi, nhưng chân đã thắng xe lại.

Anh đứng đó rất lâu. Mưa ngấm vào áo, lạnh buốt. Rồi anh thấy vợ bước xuống xe, đi cạnh một người đàn ông khác. Họ không vội. Không cần giấu. Một bàn tay đặt nhẹ lên lưng, một ánh nhìn thân mật. Tất cả như một nhát dao, chậm nhưng sâu.

Anh không xông vào. Không gào thét. Chỉ lặng lẽ đứng nhìn, như người ngoài cuộc trong chính cuộc đời mình. Bao năm tằn tiện, bao đêm thức trắng lo tiền học cho con, bỗng dưng trở nên nhỏ bé đến tội nghiệp.

Anh về phòng trọ trước. Ngồi trong bóng tối, nhìn bức tường loang lổ, nơi từng treo ảnh cưới. Anh nhớ lại ngày vợ gật đầu theo anh về làm dâu, chẳng sính lễ, chẳng váy áo sang trọng. Chỉ có lời hứa: “Khó mấy cũng cùng nhau chịu.”

Đêm đó, vợ về muộn. Mùi nước hoa lạ theo vào phòng. Vợ nói mệt, đi tắm ngay. Anh nhìn theo, thấy mình như già đi mấy chục tuổi chỉ trong một buổi chiều.

Anh không hỏi. Nhưng sáng hôm sau, anh đưa cho vợ chiếc áo mưa còn ướt. Anh nói rất khẽ:
– Hôm qua mưa to.

Vợ sững lại. Ánh mắt dao động. Có lẽ vợ hiểu, hoặc ít nhất là đoán. Không ai nói thêm lời nào. Nhưng giữa hai người, có thứ gì đó đã vỡ, không nghe tiếng, chỉ thấy lạnh.

Những ngày sau đó, căn phòng chật chội càng ngột ngạt. Vợ vẫn đi làm, vẫn tăng ca. Anh vẫn đưa con đi học, vẫn nấu cơm. Nhưng họ không còn nhìn vào mắt nhau. Im lặng trở thành thói quen, mà thói quen thì đáng sợ hơn cả cãi vã.

Một tối, anh nói:
– Nếu em thấy mệt, mình dừng lại được không?

Vợ khóc. Khóc rất nhiều. Vợ nói về cô đơn, về những lúc anh đi công trình xa, về cảm giác không ai lắng nghe. Anh nghe, nhưng không còn đau như lúc đứng dưới mưa nữa. Chỉ thấy trống rỗng.

Anh không đánh, không chửi. Anh hiểu, có những phản bội không sinh ra từ ác ý, mà từ sự yếu đuối kéo dài. Nhưng hiểu không có nghĩa là chấp nhận.

Cuối cùng, họ chọn ly thân. Không ồn ào, không kiện tụng. Chỉ là hai người lớn, mệt mỏi, thừa nhận rằng đã không giữ được nhau như lời hứa ban đầu.

Ngày dọn đồ, anh gỡ bức ảnh cưới xuống. Kính vỡ một góc. Anh không thay. Anh nghĩ, có những vết nứt nên được giữ lại, để nhắc mình đã từng tin, từng thương, và từng đau thật sự.

Ngoài kia, khu công nghiệp vẫn ồn ào, nhà nghỉ vẫn bật đèn mỗi tối. Cuộc sống không dừng lại vì một cuộc hôn nhân tan vỡ. Nhưng với anh, bức ảnh dưới cơn mưa hôm đó sẽ mãi là khoảnh khắc anh học được một điều: yêu thương mà không được trân trọng, thì buông tay cũng là một cách tự cứu mình.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *