Góa chồng 5 năm, tôi ngã vào vòng tay chàng trai 25 tuổi. 65 tuổi, tôi ngỡ mình được sống lại thời còn son. Đến ngày chuẩn bị ra mắt bố mẹ chồng tương lai, người yêu hỏi mượn 10 cây vàng để làm ăn, tôi đắn đo mãi rồi đồng ý… để rồi nhận lại một bài học đau đớn.

Góa chồng 5 năm, tôi ngã vào vòng tay chàng trai 25 tuổi. 65 tuổi, tôi ngỡ mình được sống lại thời còn son. Đến ngày chuẩn bị ra mắt bố mẹ chồng tương lai, người yêu hỏi mượn 10 cây vàng để làm ăn, tôi đắn đo mãi rồi đồng ý… để rồi nhận lại một bài học đau đớn.

Người ta nói tuổi già là lúc con người bắt đầu sống cho chính mình, sau những năm tháng sống vì con cái, vì gia đình. Tôi không ngờ rằng ở tuổi 65 – cái tuổi nhiều người nghĩ chỉ còn là quãng nghỉ của cuộc đời – tôi lại một lần nữa thấy tim mình rung động, rạo rực và dại khờ như thuở thiếu nữ.

Tôi là Hồng, giáo viên cấp ba đã nghỉ hưu 10 năm. Tôi góa chồng từ năm 60 tuổi. Chồng tôi, ông Minh, là người đàng hoàng, sống trọn vẹn với gia đình. Nhưng căn bệnh ung thư đã cướp ông đi sau ba năm chống chọi. Từ ngày ông mất, tôi sống khép mình, nghĩ rằng phần đời còn lại chỉ là sách vở, trà nóng và những buổi sinh hoạt hội người cao tuổi.

Cho đến khi tôi gặp Quốc.

Quốc kém tôi đúng 40 tuổi, 25 tuổi đời.

Tôi gặp Quốc trong một lớp học vẽ tại trung tâm văn hóa quận. Ban đầu, tôi ngạc nhiên khi thấy một chàng trai trẻ tham gia lớp học toàn người trung niên và lớn tuổi. Quốc có nụ cười hiền, ánh mắt sáng. Cậu lễ phép, hay giúp mọi người sắp xếp bàn ghế, trò chuyện nhẹ nhàng.

Mọi thứ chỉ bắt đầu thay đổi vào một buổi chiều mưa lớn, xe tôi bị thủng lốp. Quốc tình nguyện chở tôi về. Từ đó, hai “cô cháu” bắt đầu nói chuyện nhiều hơn. Quốc kể mình làm IT, từng học Đại học Bách Khoa, đang ấp ủ mở một studio thiết kế. Cậu mê vẽ từ nhỏ nhưng chưa có điều kiện theo đuổi đam mê.

Cách Quốc nói chuyện chín chắn, có ước mơ, có lễ nghĩa khiến tôi thấy lòng mình ấm lại. Cậu thường đùa gọi tôi là “cô Hồng xinh đẹp nhất lớp”, mỗi lần như vậy tôi lại bật cười, má nóng lên lúc nào không hay.

Chúng tôi đi cà phê, ăn tối, trò chuyện nhiều hơn. Rồi một ngày, Quốc tỏ tình:
– “Con biết người ta sẽ nói gì, nhưng con yêu cô, thật lòng.”

Tôi hoảng sợ. Tôi hơn cậu 40 tuổi. Tôi có cháu nội. Tôi là người phụ nữ đã qua một đời chồng, mang dấu vết của thời gian. Tôi từng từ chối:
– “Quốc, con đang nhầm lẫn thôi. Cô không thể.”

Nhưng Quốc không bỏ cuộc. Cậu quan tâm tôi từng chút: mua thuốc, đưa tôi đi khám bệnh, dạy tôi dùng điện thoại thông minh, gọi xe công nghệ, đặt đồ ăn. Khi tôi yếu lòng, cậu luôn ở đó.

Rồi tôi buông tay phòng vệ.

Tôi thấy mình trẻ lại. Tôi mặc váy hoa, thoa son nhẹ mỗi lần gặp Quốc. Tôi cười nhiều hơn. Tôi giấu mối quan hệ này với các con vì sợ bị phản đối.

Một ngày, Quốc nói:
– “Mẹ con muốn gặp cô. Con muốn đưa cô về ra mắt.”

Tôi bối rối, nhưng trong lòng lại dấy lên cảm giác hồi hộp rất đàn bà. Tôi đồng ý.

Trước ngày về quê, Quốc đến nhà với vẻ mặt trầm ngâm:
– “Cô ơi, con có chuyện muốn nhờ…”

Cậu nói đang chuẩn bị mở studio, thiếu vốn, cần mượn tạm 10 cây vàng. Tôi chết lặng. Đó gần như là toàn bộ tài sản dưỡng già của tôi.

Đêm đó, tôi không ngủ. Tôi nhớ từng cử chỉ chăm sóc của Quốc, nhưng cũng nhớ những câu chuyện lừa đảo tôi từng nghe. Sáng hôm sau, tôi nói:
– “Cô sẽ giúp, nhưng phải làm giấy tờ rõ ràng.”

Quốc gật đầu.

Tôi bán một mảnh đất nhỏ, vay thêm người quen để gom đủ tiền. Tôi đưa Quốc giấy vay có chữ ký hai bên. Cậu ôm tôi, vui mừng như một đứa trẻ.

Ba ngày sau, tôi theo Quốc về quê ở Bến Tre. Gia đình cậu tiếp tôi lịch sự nhưng lạnh nhạt. Ánh mắt mẹ cậu khiến tôi hiểu: họ không chấp nhận, chỉ đang chịu đựng.

Sau chuyến đi ấy, Quốc bận dần. Tin nhắn thưa đi. Studio mãi không thấy hình hài. Tôi bắt đầu nghi ngờ.

Tôi nhờ cháu kiểm tra giấy tờ thì phát hiện: số căn cước Quốc dùng là giả.

Tôi gọi – không liên lạc được.
Tôi đến phòng trọ – Quốc đã chuyển đi từ lâu.

Tôi suy sụp.

Tôi kể tất cả cho con gái. Nó ôm tôi khóc:
– “Má bị lừa rồi…”

Tôi báo công an. Nhưng vì thông tin giả, việc tìm người rất khó.

Tôi phải bán căn nhà đang ở, về sống cùng con.

Một đời làm cô giáo, từng dạy người khác sống tử tế, cuối đời tôi lại ngã vì tin sai người.

Tôi không biết Quốc có từng yêu tôi hay không. Nhưng với tôi, mọi cảm xúc đều là thật – kể cả nỗi đau.

Nếu được quay lại, tôi sẽ không trao 10 cây vàng.
Nhưng nếu hỏi tôi có hối hận vì đã yêu không?

Tôi không.

Vì ít nhất, có một quãng thời gian, tôi đã được sống lại tuổi trẻ.
Chỉ tiếc… tôi đã đặt lòng tin sai người.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *