Chỉ một câu trách móc… tôi mất tất cả khi con mới 5 tháng tuổi

Chỉ một câu trách móc… tôi mất tất cả khi con mới 5 tháng tuổi

Vợ chồng tôi đều là công nhân trong khu công nghiệp. Lương không cao, tăng ca triền miên, cuộc sống chỉ gói gọn trong hai chữ “cố gắng”. Khi biết mình mang thai, tôi vừa mừng vừa lo. Mừng vì cuối cùng cũng có một gia đình đúng nghĩa, lo vì tiền bạc chưa bao giờ là đủ.

Suốt thai kỳ, tôi làm việc đến kiệt sức. Có hôm đứng máy cả ngày, chân phù to, lưng đau nhức, nhưng tôi vẫn cắn răng chịu. Tôi sợ nghỉ sớm thì tiền thai sản ít, sợ sinh con ra lại thiếu trước hụt sau. Đến ngày vỡ ối, tôi vẫn còn ở xưởng. Đồng nghiệp phải đưa thẳng tôi vào bệnh viện.

Con tôi chào đời trong tiếng khóc yếu ớt nhưng khỏe mạnh. Nhìn con nằm trong vòng tay, tôi đã tự nhủ: “Dù cực đến đâu, mẹ cũng chịu được, miễn là con bình an.”

Thai sản được bốn tháng, tiền bắt đầu cạn. Chồng tôi làm ca đêm, thu nhập bấp bênh. Tôi buộc phải quay lại công việc sớm hơn dự định. Không còn lựa chọn nào khác, tôi gửi con về cho bà nội trông giúp.

Bà nội sống cùng chúng tôi, tính tình thẳng thắn, nghiêm khắc, có phần gia trưởng. Bà không ưa tôi ngay từ đầu, vì tôi không sinh con trai như bà mong. Nhưng vì cháu, tôi tự nhủ phải nhẫn nhịn.

Tôi dặn dò kỹ từng chút một:
– Mẹ nhớ bế con cẩn thận, sàn nhà trơn lắm.
– Mẹ nhớ đỡ đầu cho cháu, cổ con còn yếu…

Bà chỉ ậm ừ, ánh mắt khó chịu:
– Nuôi ba đứa rồi, không lẽ tao không biết giữ trẻ?

Tôi im lặng.

Tôi đi làm lại đúng một tuần.

Chiều hôm đó, tôi đang đứng máy thì điện thoại rung liên tục. Số của hàng xóm. Tim tôi đập thình thịch. Linh cảm chẳng lành.

– Cháu về gấp đi, con bé bị ngã rồi!

Tôi như chết đứng. Vứt áo bảo hộ, tôi lao ra ngoài, chạy về nhà trong trạng thái hoảng loạn tột độ.

Con tôi nằm trên giường, khóc ngằn ngặt. Trán con sưng to, tím bầm, một cục u nổi rõ khiến tôi choáng váng. Tôi run rẩy bế con lên, nước mắt trào ra không kịp lau.

– Chuyện gì xảy ra vậy mẹ?!

Mẹ chồng tôi đứng dựa cửa, mặt lạnh tanh:
– Tao bế nó đi vệ sinh thì trượt chân. Rơi có tí mà làm như chết đến nơi.

Câu nói đó như dao cứa vào tim tôi.

Tôi xót con đến nghẹn thở. Bao nhiêu sợ hãi, tủi thân, mệt mỏi dồn nén bấy lâu nay bỗng vỡ tung. Tôi buột miệng trách:

– Con đã dặn mẹ phải cẩn thận rồi mà! Con mới 5 tháng, đầu còn yếu như vậy, sao mẹ lại bất cẩn thế?!

Không khí trong nhà đông cứng.

Mẹ chồng tôi quay phắt lại, ánh mắt giận dữ:
– Ý cô là tôi cố ý hại cháu à?
– Tôi nuôi con tôi còn không chết, đến lượt cô dạy tôi à?!

Chồng tôi đứng giữa, lúng túng:
– Thôi… mẹ với vợ bình tĩnh, đưa con đi viện đã.

Nhưng đã muộn.

Mẹ chồng tôi gằn giọng:
– Con cô, cô tự nuôi. Từ nay tôi không đụng vào nữa.

Con tôi may mắn chỉ bị tụ máu dưới da, bác sĩ nói cần theo dõi. Nhưng vết sưng trên trán, mỗi lần nhìn thấy, tim tôi lại quặn thắt.

Tôi nghĩ mọi chuyện rồi sẽ nguôi ngoai. Tôi không ngờ… đó mới chỉ là khởi đầu của bi kịch.

Từ hôm ấy, mẹ chồng không bế cháu, không phụ giúp, không nói chuyện với tôi. Bà coi tôi như người dưng. Bữa cơm có khi bà bỏ lên phòng, có khi ăn xong không nói một lời.

Tôi đi làm về, vừa chăm con vừa nấu nướng, giặt giũ. Con quấy khóc đêm, tôi bế ru một mình. Chồng tôi mệt mỏi, né tránh, dần dần cũng ít nói.

Một tối, mẹ chồng gọi cả hai vợ chồng tôi lại.

– Tôi nói thẳng. Nhà này không nuôi được người vô ơn. Tôi giúp trông cháu, cô dám trách móc tôi trước mặt hàng xóm. Danh dự của tôi để ở đâu?

Tôi nghẹn lời:
– Con chỉ vì lo cho con mình…

– Cô lo cho con cô, vậy còn tôi thì sao? – bà đập tay xuống bàn – Cô ở đây hay không là tùy cô. Nhưng đừng mong tôi giúp thêm lần nào nữa.

Chồng tôi cúi đầu, không dám nhìn tôi.

Một tuần sau, anh nói nhỏ:
– Hay em đưa con về ngoại một thời gian cho yên chuyện…

Tôi hiểu. Tôi đã bị đẩy ra khỏi chính ngôi nhà của mình.

Tôi ôm con về nhà mẹ đẻ với hai bàn tay trắng. Không tiền, không việc, không một lời xin lỗi. Chồng tôi hứa sẽ đón hai mẹ con về khi mọi chuyện lắng xuống.

Nhưng rồi… anh không đến.

Tin nhắn thưa dần. Cuộc gọi ít đi. Và một ngày, anh nói:
– Mẹ không chấp nhận em nữa. Anh không muốn gia đình tan nát.

Tôi cười mà nước mắt rơi:
– Vậy còn mẹ con em thì sao?

Anh im lặng.

Cuối cùng, tôi bế con đi làm lại, gửi trẻ từ khi con chưa đầy một tuổi. Tôi vừa làm mẹ, vừa làm cha, vừa học cách mạnh mẽ trong nước mắt.

Vết sẹo trên trán con mờ dần theo năm tháng. Nhưng vết thương trong lòng tôi thì không bao giờ lành.

Chỉ một câu trách móc – xuất phát từ tình thương con – đã khiến tôi:
– Mất chỗ dựa
– Mất gia đình
– Mất luôn niềm tin vào hai chữ “nhẫn nhịn”

Sau này, tôi mới hiểu:
👉 Có những nơi, nàng dâu không được phép yếu đuối.
👉 Có những câu nói, dù đúng cũng không được nói ra.
👉 Và có những người, một khi đã tổn thương lòng tự ái, sẽ không bao giờ tha thứ.

Nhưng nếu được chọn lại…
Tôi vẫn sẽ trách.

Vì đó là con tôi.
Và tôi là mẹ.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *