Physical Address
304 North Cardinal St.
Dorchester Center, MA 02124
Physical Address
304 North Cardinal St.
Dorchester Center, MA 02124

Hai vợ chồng trẻ đứng trước căn nhà mới xây, cửa gỗ đỏ bóng loáng, nhìn qua ai cũng khen sang. Chủ nhà hồ hởi mời vào xem. Vừa bước tới ngưỡng cửa, người vợ bỗng khựng lại, sắc mặt tái đi, tim đập dồn dập.
“Anh ơi… em thấy khó chịu quá…”
Người chồng nhíu mày, nhìn theo ánh mắt vợ. Qua cửa chính, một hành lang dài và cầu thang đâm thẳng vào trong nhà, như mũi tên xuyên sâu vào không gian sống. Anh chợt nhớ đến lời thầy phong thủy từng nói: “Nhất tiễn xuyên tâm – nhà đẹp mấy cũng khó giữ tài, giữ phúc.”
Chưa hết, cửa chính và cửa hậu nằm thẳng hàng, gió lùa thông suốt, khí vừa vào đã vội thoát ra. Đó chính là quan thông môn – tiền vào cửa trước, ra cửa sau, gia chủ cả đời vất vả mà chẳng giữ được của.
Người chồng vội kéo tay vợ:
“Thôi mình về… nhà này không hợp.”
Chủ nhà ngạc nhiên. Nhưng anh chỉ cười nhẹ:
“Nhà đẹp thật… nhưng cửa chính phạm quá nhiều đại kỵ.”
Sau này họ mới biết, căn nhà ấy qua tay ba đời chủ. Người thì làm ăn sa sút, người thì vợ chồng lục đục, người thì bệnh tật triền miên. Tất cả đều bắt đầu từ cánh cửa – nơi đón khí, giữ vận cho cả một gia đình.
Từ đó, hai vợ chồng càng tin rằng:
Nhà không chỉ để ở, mà còn để nuôi dưỡng tài lộc, sức khỏe và hạnh phúc.
Cửa chính đặt sai, cả đời đi lệch.
Và cũng may… họ đã nhận ra sớm.
chuyện là……..
Hai vợ chồng tôi quyết định đi xem nhà vào một buổi chiều cuối năm. Sau nhiều năm thuê trọ, gom góp từng đồng, cuối cùng cũng đủ tiền để tìm một căn nhà nhỏ, an cư lạc nghiệp. Với tôi, nhà không cần quá sang, chỉ cần yên ổn. Nhưng với vợ tôi – một người khá nhạy cảm – thì còn cần “cảm giác”.
Căn nhà hôm ấy nằm trong một con hẻm không quá sâu. Mặt tiền sáng sủa, cửa gỗ lớn sơn màu nâu đỏ, chạm khắc cầu kỳ. Chủ nhà nói giọng đầy tự hào:
“Nhà mới xây chưa đầy hai năm, làm ăn phát đạt nên đổi chỗ ở.”
Tôi nghe mà mừng thầm. Thấy chủ nhà làm ăn tốt, tôi nghĩ phong thủy chắc cũng không tệ.
Nhưng vừa đứng trước cửa, vợ tôi bỗng chùn bước.
“Anh… đợi em chút.”
Giọng cô ấy nhỏ nhưng gấp. Tay bấu nhẹ vào tay tôi. Tôi quay sang nhìn, thấy mặt vợ nhợt đi, ánh mắt không rời khỏi bên trong căn nhà.
“Em sao vậy?” – tôi hỏi.
“Em không biết… chỉ là thấy ngột ngạt, tim đập nhanh lắm.”
Chủ nhà cười xòa:
“Chắc chị chưa quen nhà mới thôi.”
Tôi định bước vào trước thì chợt để ý: từ cửa chính nhìn thẳng vào là một hành lang dài, cuối hành lang là cầu thang đi lên, không có vật cản, không có sảnh đệm. Cảm giác như ánh mắt bị hút thẳng vào trong, không có điểm dừng.
Tôi chợt nhớ đến câu nói của một người bạn làm xây dựng:
“Mở cửa thấy cầu thang là thoái tài.”
Ngày trước tôi không tin lắm, nhưng lúc ấy, tự nhiên sống lưng lạnh đi.
Chúng tôi vẫn bước vào. Càng đi sâu, cảm giác càng rõ rệt. Không gian trong nhà không hẹp, nhưng lại có gì đó trống trải, lạnh lẽo. Đặc biệt, gió từ cửa trước lùa thẳng ra cửa sau, dù cửa sau chỉ hé nhẹ.
Tôi đứng giữa nhà, quay đầu nhìn lại – cửa chính và cửa hậu nằm thẳng trên một đường.
Quan thông môn.
Tài khí vào bao nhiêu, thoát ra bấy nhiêu.
Chủ nhà thao thao bất tuyệt:
“Nhà này tôi xây kỹ lắm, móng chắc, vật liệu xịn. Anh chị cứ yên tâm.”
Vợ tôi kéo nhẹ tay tôi, lắc đầu rất khẽ.
Tôi bắt đầu để ý thêm:
– Bếp nấu đặt lệch nhưng vẫn nhìn thấy ngay từ cửa chính
– Nhà vệ sinh ở tầng trệt, cửa lại hướng thẳng ra hành lang
– Một chiếc gương lớn treo ngay gần cửa ra vào
Tôi không phải thầy phong thủy, nhưng những điều cấm kỵ cơ bản tôi từng nghe qua. Lúc ấy, mọi thứ ghép lại với nhau, giống như một bức tranh mà càng nhìn càng thấy sai.
“Anh ơi… mình về được không?” – vợ tôi thì thầm.
Tôi gật đầu ngay.
Chúng tôi xin phép ra về với lý do “cần suy nghĩ thêm”. Chủ nhà có vẻ hơi hụt hẫng, nhưng vẫn giữ lịch sự.
Vừa bước ra khỏi cửa, vợ tôi thở phào như vừa thoát khỏi một nơi ngột ngạt.
“Ra ngoài rồi em mới thấy dễ chịu.”
Trên đường về, tôi hỏi:
“Em cảm nhận được gì à?”
Vợ tôi lắc đầu:
“Em không rành phong thủy, nhưng em tin vào trực giác. Nhà đó… không giữ được người.”
Câu nói ấy khiến tôi suy nghĩ rất lâu.
Vài tháng sau, tình cờ tôi gặp lại người môi giới từng dẫn chúng tôi đi xem nhà. Tôi hỏi thăm căn nhà hôm ấy.
Anh ta thở dài:
“Nhà đó hả? Bán mấy lần rồi. Chủ đầu tiên làm ăn lớn, sau dính nợ. Chủ thứ hai thì vợ chồng lục đục, ly hôn. Chủ thứ ba mới đây bán gấp vì bệnh tật liên miên.”
Tôi rùng mình.
Không ai nghèo vì mua một căn nhà, nhưng rất nhiều người khó giàu, khó yên vì ở sai nhà.
Phong thủy không phải mê tín. Nó là sự cân bằng giữa không gian, khí vận và con người. Cửa chính – nơi đón khí – lại càng quan trọng. Một cánh cửa đặt sai, có thể không thấy hậu quả ngay, nhưng theo thời gian, nó âm thầm bào mòn tài lộc, sức khỏe và hạnh phúc.
Người ta thường chú ý phòng khách đẹp, bếp sang, phòng ngủ rộng… mà quên rằng:
👉 Cửa chính chính là “miệng” của ngôi nhà.
👉 Miệng lệch – thân khó khỏe.
Sau này, khi mua được căn nhà khác, điều đầu tiên chúng tôi làm không phải xem diện tích hay giá, mà là đứng trước cửa thật lâu. Nhìn hướng mở, nhìn lối đi, cảm nhận luồng khí. Chỉ khi bước vào mà thấy lòng nhẹ lại, chúng tôi mới quyết định.
Có những căn nhà nhìn rất sang… nhưng không nên bước vào.
Có những cánh cửa tưởng như vô tri… nhưng lại quyết định cả một đời người.
Và đôi khi, nhận ra sớm – chính là may mắn lớn nhất.