Cả nhà chồng bận tổ chức sinh nhật cho em gái chồng, tôi trở dạ nhưng không ai đoái hoài. Tôi phải vào viện một mình… và giữa đường thì có chuyện xảy ra.

Cả nhà chồng bận tổ chức sinh nhật cho em gái chồng, tôi trở dạ nhưng không ai đoái hoài. Tôi phải vào viện một mình… và giữa đường thì có chuyện xảy ra.

Hôm ấy trời mưa tầm tã. Trong nhà, tiếng nhạc vang ầm ĩ, cả gia đình chồng quây quần thổi nến, cắt bánh, cười nói rộn ràng mừng sinh nhật em gái chồng.

Còn tôi ngồi nép ở một góc, mồ hôi vã ra như tắm. Bụng quặn thắt từng cơn dữ dội. Tôi run rẩy lên tiếng:

– Em đau bụng lắm rồi… chắc sắp sinh…

Không ai ngẩng đầu lên.
Mẹ chồng chỉ liếc qua rồi xua tay:

– Đàn bà có chửa thì phải chịu. Làm gì mà làm quá thế, để yên cho mọi người vui vẻ.

Chồng tôi đang nâng ly chúc mừng em gái, chỉ ngoái lại cười nhạt:

– Tí nữa anh đưa đi. Giờ đang bận, chưa được đâu.

Tôi cắn môi đến bật máu. Không nói thêm lời nào, ôm bụng lảo đảo đứng dậy đi ra cửa. Không một ai tiễn, không một ai hỏi han.

Tôi gọi xe ôm để vào viện. Mưa mỗi lúc một nặng hạt, bụng tôi thì co bóp dữ dội, đau đến mức không thở nổi.

Đi được nửa đường, chiếc xe bất ngờ phanh gấp để tránh một ô tô vượt ẩu. Tôi bị hất mạnh, ngã quỵ xuống mặt đường ướt sũng. Một cơn đau xé toạc bụng dưới, nước ối vỡ ra loang lổ trong mưa.

Người đi đường hoảng hốt:

– Trời ơi! Cô ấy sắp sinh rồi! Mau gọi cấp cứu!

Tôi nằm co quắp trên đường, tay ôm bụng, tai ù đi. Trong khoảnh khắc ấy, đầu tôi chỉ hiện lên một ý nghĩ cay đắng:
Giữa lúc tôi đang giành giật sự sống cho hai mẹ con, thì cả nhà họ vẫn đang cười nói bên chiếc bánh sinh nhật.

Tiếng còi xe cấp cứu vang lên giữa màn mưa xám xịt. Tôi được đưa lên cáng, mơ hồ nghe tiếng y tá hô lớn:

– Tim thai yếu rồi! Phải mổ gấp!

Trong phòng mổ lạnh lẽo, tôi nằm một mình dưới ánh đèn trắng toát. Không có bàn tay quen thuộc nào nắm lấy, không một lời động viên nào từ chồng hay gia đình chồng.

Bên ngoài, bác sĩ sốt ruột:

– Gọi người nhà ký giấy cam đoan ngay! Tình trạng nguy hiểm!

Tôi gọi điện, hết số này đến số khác. Không ai bắt máy. Sau này tôi mới biết, lúc đó cả nhà chồng vẫn đang ăn tiệc, chụp ảnh bánh sinh nhật, đăng lên mạng với những nụ cười rạng rỡ.

Cuối cùng, một cô y tá chứng kiến cảnh tôi được đưa vào viện đã quyết định đứng ra ký giấy để bác sĩ tiến hành phẫu thuật.

Đứa bé cất tiếng khóc yếu ớt.
Còn tôi thì lịm dần vào bóng tối.

Khi gia đình chồng hớt hải chạy tới bệnh viện thì mọi chuyện đã xong. Mẹ chồng bàng hoàng hỏi:

– Sao… sao lại ra nông nỗi này?

Bác sĩ đáp lạnh lùng:

– Nếu có người thân ở bên ký giấy và hỗ trợ kịp thời, tình hình đã không nguy hiểm đến vậy. Cô ấy đã một mình chiến đấu cho cả hai mẹ con.

Trong phòng hồi sức, tôi yếu ớt mở mắt. Thấy chồng đứng đó, người vẫn còn mùi rượu bia, tôi chỉ cười nhạt, thì thầm:

– Anh bận tiệc vui… còn tôi bận giành sự sống.
Từ hôm nay, chúng ta đã khác rồi.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *