Phiên tòa của những đồng tiền và nước mắt

Phiên tòa của những đồng tiền và nước mắt

Phòng xử án sáng hôm ấy đông hơn thường lệ. Không khí nặng nề như đè lên từng nhịp thở. Những hàng ghế gỗ cũ kỹ ken chặt người, ai cũng chăm chú dõi lên bục xét xử, nơi người đàn ông mặc áo sơ mi sẫm màu đang đứng thẳng, hai bàn tay nắm chặt đến trắng bệch.

Anh tên là Hưng.

Mười năm hôn nhân của anh sắp được gói gọn trong một buổi sáng.

Thẩm phán cúi nhìn hồ sơ, giọng đều đều nhưng lạnh:
— Anh cho biết lý do xin ly hôn?

Hưng nuốt khan. Cổ họng anh khô rát, nhưng ánh mắt lại ánh lên sự uất ức bị dồn nén suốt nhiều năm.

— Thưa tòa… mười năm qua, tôi đi làm không sót một ngày. Lương bao nhiêu, tôi đều đưa hết cho vợ giữ. Tôi không rượu chè, không cờ bạc. Hai tháng nay tôi mất việc… chỉ hai tháng thôi… vậy mà cô ấy gọi tôi là ăn bám.

Cả phòng xử xôn xao.

Người phụ nữ ngồi phía đối diện – Lan, vợ anh – khẽ cười nhạt. Đôi môi tô son đỏ mím lại, ánh mắt lướt qua chồng cũ như nhìn một người xa lạ.

— Anh nói vậy là không công bằng — Lan đứng lên, giọng sắc như dao. — Mười năm anh đưa tiền, nhưng anh có biết chi tiêu thế nào không? Tôi phải gánh hết tiền nhà, tiền con, tiền nội ngoại. Hai tháng anh thất nghiệp, anh ở nhà, than vãn, cáu gắt, không làm được việc gì ra hồn.

Hưng quay phắt lại:
— Tôi cáu gắt khi nào? Tôi chỉ xin cô ấy đừng chì chiết tôi trước mặt con!

Giọng anh vỡ ra. Lần đầu tiên, sự im lặng bao trùm phòng xử.

Thẩm phán gõ nhẹ búa:
— Bình tĩnh. Chúng tôi cần làm rõ vấn đề tài chính và nghĩa vụ vợ chồng.

Lan lập tức đưa ra một xấp giấy.
— Đây là sao kê tài khoản đứng tên tôi. Lương anh chuyển vào đều đặn, đúng. Nhưng tiền đó… đã chi hết cho gia đình.

Hưng cười khẽ. Nụ cười chua chát.
— Chi hết cho gia đình… hay cho gia đình của cô?

Lan sững người.

— Mười năm, mẹ vợ tôi sửa nhà ba lần. Em trai cô mở quán cà phê, tôi góp vốn. Em gái cô cưới chồng, tôi bỏ phong bì dày nhất. Còn bố mẹ tôi? Một lần nằm viện, cô nói “nhà mình đang kẹt tiền”.

Lan đập tay xuống bàn:
— Anh đang bôi nhọ tôi trước tòa!

— Tôi chỉ đang nói sự thật — Hưng bình thản đến lạ.

Luật sư của Lan đứng dậy phản bác, cho rằng đó chỉ là lời nói một phía. Nhưng đúng lúc ấy, thẩm phán quay sang Hưng:
— Anh có bằng chứng gì không?

Hưng im lặng vài giây. Rồi anh lấy từ trong túi áo một chiếc USB cũ.
— Thưa tòa, trong này là toàn bộ tin nhắn, chuyển khoản, ghi âm… tôi chưa từng nghĩ sẽ dùng đến.

Cả Lan cũng không ngờ tới.

Đoạn ghi âm được bật lên. Giọng Lan vang rõ mồn một trong phòng xử:

“Anh làm ra tiền thì đưa tôi giữ là đúng rồi. Anh thất nghiệp thì ở nhà, đừng mở miệng. Ăn bám thì có quyền gì mà nói!”

Nhiều người trong phòng khẽ thở dài.

Lan tái mặt. Cô lắp bắp:
— Tôi… tôi nói trong lúc nóng giận…

Nhưng Hưng chưa dừng lại.

Anh xin phép trình thêm một bản sao kê khác – tài khoản bí mật đứng tên Lan, mở cách đây ba năm. Số tiền trong đó không nhỏ.

— Tôi chỉ biết khi ngân hàng gửi nhầm thông báo vào email chung. Tiền đó… không hề dùng cho gia đình.

Lan ngồi phịch xuống ghế.

Không ai ngờ, người đàn ông bị gọi là “ăn bám” lại là người im lặng gánh vác suốt mười năm.

Thẩm phán trầm ngâm rất lâu.

— Tòa ghi nhận: trong thời kỳ hôn nhân, thu nhập chủ yếu do anh Hưng tạo ra. Việc quản lý tài chính thiếu minh bạch, có dấu hiệu coi thường nhân phẩm của người bạn đời…

Lan bật khóc. Nhưng nước mắt lúc này không còn sức nặng.

Hưng nhìn vợ lần cuối. Trong ánh mắt anh không còn oán giận, chỉ là sự mệt mỏi cùng cực.

— Tôi không cần tài sản — anh nói chậm rãi. — Tôi chỉ cần một điều: tòa xác nhận tôi chưa từng là kẻ ăn bám.

Phiên tòa kết thúc.

Bên ngoài, trời nắng gắt. Hưng bước xuống bậc thềm, hít một hơi thật sâu. Mười năm, anh sống vì hai chữ “gia đình”. Hôm nay, anh rời đi tay trắng, nhưng lưng thẳng.

Có những người thua trong hôn nhân,
nhưng thắng lại chính mình.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *